Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1473 lượt.
âu, sau đó lấy điện thoại gửi một tin nhắn cho Lâm Tiêu Mặc, “Em đã nói dối, em là có chuyện gạt anh, khi thuận tiện em sẽ gọi nói cho anh.”
Gửi tin nhắn xong, cô hướng về không trung thì thào hỏi, “Anh sẽ tha thứ cho em, đúng không?”
Trên đường về nhà, Thích Giai liên tục suy nghĩ chuyện này nên nói từ đâu, vừa tìm cách lùi bước xoay sở, là nói ra toàn bộ hay chỉ chú ý trọng điểm, điều quan trọng nhất khi nghĩ đến phản ứng của Lâm Tiêu Mặc, trong lòng cô giống như thùng nước bị tát đi, bất ổn, bất chợt sinh ra ý định thối lui.
Cô vội vàng lắc lắc đầu, vứt bỏ ý niệm trốn tránh, lại lấy điện thoại nhắn cho Lâm Tiêu Mặc một tin, “Em đã về nhà, anh còn bận việc gì không?” Đúng vậy, cô muốn bức chính mình không còn đường lui nữa, như vậy cô mới có thể dũng cảm bước tới.
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại liền reo lên. Thích Giai nhìn thấy màn hình lóe lên một cái tên, dùng sức nắm chặt chén trà, liên tục hít sâu mấy hơi, mới bấm nhận điện thoại, “Bí đỏ, em có việc muốn nói với anh, lúc trước…”
“Thích tiểu thư…” bỗng dưng một giọng nữ cắt ngang lời cô, “Tôi là mẹ của Lâm Tiêu Mặc, Tiêu Tố Phương.”
Một câu, làm cho Thích Giai phút chốc thẳng lưng, a một tiếng nói, “Cô khỏe chứ?”
“Tôi không có hứng thú nghe cô giải thích, tôi gọi cho cô, một là muốn cô suy nghĩ thận trọng mới quyết định nói ra, hai là muốn cho thấy lập trường của tôi, tôi tuyệt đối không đồng ý cho cô và nó kết hôn, Lâm gia chúng tôi cũng tuyệt đối không thể nhận một người như cô.”
“Cô” Thích Giai cố lấy dũng khí, nỗ lực giải thích cho Lâm Mẫu hiểu rõ, “Con biết gia đình mọi người như vậy…”
“Thích Giai.” Tiêu Tố Phương quát khẽ, “Không phải gia đình chúng tôi không thể chấp nhận cô, tôi nghĩ một người mẹ sẽ không để cho con mình lấy một cô tiếp viên quán bar!”
“Mẹ, mẹ nói ai là tiếp viên quán bar?” Giọng nói từ phía sau đột nhiên truyền đến, làm cho Tiêu Tố Phương sửng sốt, lập tức ngắt điện thoại, mà bên này Thích Giai quả nhiên bị hóa thạch trong nháy mắt.
“Mẹ đang nói điện thoại với ai?” Lâm Tiêu Mặc cau mày đi về phía mẫu thân, đưa tay cướp đi điện thoại trong tay bà.
Đợi đến khi thấy rõ tên hiện trên màn hình, sắc mặt anh thoáng chốc xanh mét. Anh tức giận trừng mắt nhìn mẹ, lớn tiếng chất vấn, “Mẹ sao có thể nói như vậy với cô ấy?”
Vẻ giận dữ hiếm thấy của đứa con khiến Tiêu Tố Phương ngẩn người, nhưng khi hoàn hồn lại cảm thấy ủy khuất, không nhịn được quát, “Mẹ nói cô ấy như thế nào, mẹ nói đều là sự thật.”
“Sự thật?” Lâm Tiêu Mặc yên lặng nhìn mẹ mình, nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Sự thật như thế nào? Mẹ có biết mình đang nói gì không?”
Nhìn thấy thái độ không phân biệt tốt xấu của con mình khiến Tiêu Tố Phương càng thêm tức giận, dưới cơn thịnh nộ, sớm đem hứa hẹn năm đó cùng mong muốn không làm tổn thương con ban đầu xé tan không còn một mảnh, không chút suy nghĩ liền thốt lên nói ra, “Sự thật chính là người phụ nữ của con trước kia là tiếp viên quán bar.”
“Không thể nào!” Lâm Tiêu Mặc hoảng lên, gắt gỏng chỉ trích, “Mẹ nói bừa.”
“Mẹ nói bừa?” Tiêu Tố Phương hừ lạnh một tiếng, đoạt lấy điện thoại trong tay anh, mở ra tin nhắn Thích Giai gửi tới đưa ra trước mặt anh, “Con xem kỹ đi, cô ấy đoán được lần này con trở về, mẹ có thể sẽ nói cho con, cho nên muốn ngả bài với con trước.”
Thấy con mình vẫn giữ một bộ dáng không tin, Tiêu Tố Phương dứt khoát từ trong túi áo lấy di động của mình ra, mở ra một tập tin bị khóa, sau đó nhét vào tay anh, “Tự con xem đi.”
Tầm mắt chạm vào hình ảnh trên màn hình, Lâm Tiêu Mặc bỗng nhiên giật mình, cảm thấy như có tiếng sấm ầm ầm bên tai. Trong ảnh chụp là Thích Giai, nhưng lại cũng không phải là Thích Giai anh biết. Cô trong ảnh trang điểm, mặc váy ngắn màu đỏ, bưng ly rượu, ngồi ở giữa ba nam nhân, mà trong đó hai người còn khoác tay lên vai cô.
Lâm Tiêu Mặc nhanh chóng nghiêm mặt căng thẳng, tay nắm điện thoại mơ hồ trắng bệch, trong mắt nộ khí dọa người. Anh siết chặt nắm tay, lạnh giọng hỏi, “Cái này chụp thời điểm nào?”
Lâm mẫu mở to mắt, tránh đi sự xem thường của con mình, thực sự nói, “Năm hai đứa chia tay.”
“Vì sao không sớm nói cho con biết?” Anh khó hiểu, mẹ chụp được bức ảnh này vẫn giữ lại đến nay không phải là vì muốn cắt đứt ý niệm muốn chung sống với Thích Giai của anh hay sao? Vậy vì cái gì mà không sớm cho anh biết chứ?
Lâm mẫu nhíu chặt mày, chần chờ sau một lúc lâu mới nói, “Lúc trước, mẹ đáp ứng Thích Giai sẽ không nói cho con.”
“Vì sao?” Anh càng thêm khó hiểu.
“Bởi vì cô ấy đồng ý với mẹ sẽ chia tay với con, hơn nữa…” Lâm mẫu ngừng lại, nâng mắt nhìn con, “Con sở dĩ có thể lấy lại được học bổng trao đổi sinh, là bởi vì Thích Giai đem học bổng của nó cho con.”
Lâm Tiêu Mặc híp mắt, cắn răng hỏi, “Mẹ uy hiếp cô ấy?”
Tiêu Tố Phương cô đơn cười, trên mặt lộ vẻ bi thương.
“Mẹ con trong mắt con đê tiện như vậy sao?”
“Vậy sao cô ấy làm thế?”
Tiêu Tố Phương thở dài, chậm rãi kể lại bí mật giấu giếm đã nhiều năm.
Năm đó, họ sớm biết co