Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
ừa nhận, Thích Giai thật lòng có chút ngượng ngùng, vẫn không nhịn được hỏi, “Vì sao?”
“Ý tôi là, anh vì sao lúc trước không tính chuyện yêu đương, mà bây giờ lại đơn phương thích tôi?”
“Lúc trước bận quá, không có thời gian nghĩ đến. Nguyên nhân thích em…” Anh dừng một chút, “Tôi nhớ rõ lần trước đã nói qua với em rồi.”
“Là bởi vì tôi đã cổ vũ anh sao?” Cô không tin, hỏi.
“Đúng, nhưng chưa được đầy đủ.”
“Anh có ý gì?”
Lục Tranh nâng ly trà lên, hớp một ngụm, chậm rãi nói, “Em xinh đẹp, thông minh, bằng cấp tốt, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn tìm vợ của nam nhân.”
“Người như vậy rất nhiều.” Cô không vui cãi lại.
Lục Tranh vuốt ve chén sứ trong tay, yên lặng nhìn cô, nói rõ từng chữ một, “Giúp tôi đứng dậy được chỉ có mình em.”
Không đợi cô phản bác, Lục Tranh tiếp tục, “Thích Giai, em đối với tôi mà nói, không chỉ là cổ vũ tôi, tôi có thể lấy lại mọi thứ đều toàn bộ nhờ em giúp.”
Thích Giai càng nghe càng mơ hồ, tâm tư rất vất vả đè nén lại tiếp tục xao động, vì thế không biết làm sao mà gọi thẳng tên anh, “Lục Tranh, tôi không hứng thú ở đây với anh chơi trò giải câu đố, anh muốn nói gì thì cứ việc nói thẳng, đừng tiếp tục quanh co nữa.”
Lục Tranh nhìn chăm chú khuôn mặt đỏ lên vì tức giận của Thích Giai, trầm ngâm thật lâu mới nói ra hai chữ, “Vi phạm.”
Cô sắc mặt tái nhợt mà ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn chằm chằm Lục Tranh, “Anh nói sao?”
Lục Tranh rút ra một tờ khăn giấy, lau khô nước trà bị vấy ra, than thở, “Tôi đoán em rất không sẵn lòng nhắc lại chuyện cũ.”
Thích Giai khẽ quay mặt đi, chăm chú nhìn cây ngô đồng ngoài cửa sổ. Đúng vậy, cô một chút cũng không muốn nhớ lại, thậm chí ước gì có thể đem đoạn ký ức kia quăng ra sau đầu, nhưng nó lại cứ như một khối nhọt gắn kết mạch máu sinh mệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Lục Tranh nhìn vẻ mặt lúc xanh lúc trắng của Thích Giai, nói giọng áy náy, “Thích Giai, xin lỗi. Tôi biết không nên nhắc tới chuyện không vui của em, mà nếu không nói rõ ràng, em lại cảm thấy tôi cố ý lừa bịp.”
Thích Giai gắt gao nắm chặt túi xách trong tay, một loại cảm giác hỗn loạn sợ hãi đến thở không nổi, chán ghét, trốn tránh… phần lớn đều hội tụ thành phẫn nộ, làm cho cô mắt hạnh trợn lên, hỏi, “Anh muốn làm gì? Chê cười tôi giả bộ thanh cao? Hay là muốn ép buộc tôi theo anh?”
Lục Tranh không nói gì mắt thấy Thích Giai cả người đề phòng, thật lâu sau mới giận dữ nói, “Thích Giai, tôi chưa từng nghĩ muốn như vậy đối với em.”
“Thật không?” Thích Giai cười lạnh, “Vậy xin hỏi mục đích của anh là gì?”
Lục Tranh không trực tiếp trả lời, chỉ nâng chén trà, chậm rãi nói, “Quan điểm bất đồng, lập trường bất đồng, thị giác cũng sẽ bất đồng.”
“Em có lẽ không nhớ rõ, năm đó nhờ ba chén rượu của em, làm cho tôi được phê chuẩn độc quyền phát minh, ZG đúng là dựa vào ba hạng mục độc quyền này mà đứng lên được.”
“Cho nên, chuyện em không muốn nhớ lại nữa cũng là chuyện khắc cốt ghi tâm của tôi.”
Bị Lục Tranh nhắc cho tỉnh lại, trí nhớ thời khắc bị phủ đầy bụi đó lập tức bị mở ra, chuyện cũ cô không muốn nhớ lại từng màn lướt qua, giương nanh múa vuốt, trợn mắt lên cười nhạo cô, châm chọc cô, làm đau cô, khiến cho cô không nhịn được rùng mình một cái.
Lục Tranh đau lòng nhìn thấy nữ nhân đối diện cả môi đều trắng bệch, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng cam đoan, “Em yên tâm, tôi sẽ không nói cho bất cứ ai, lại càng không lấy chuyện này để ép buộc em đồng ý quen tôi.”
“Tôi sẽ không bị anh uy hiếp. Hơn nữa, tôi phải cảm ơn anh, cho tôi niềm tin nói lên lời này.” Thích Giai không hề chớp mắt nhìn thẳng vào Lục Tranh, nói chắc như đinh đóng cột.
Nếu lúc trước cô còn hơi do dự nói chuyện cũ kia cho Lâm Tiêu Mặc biết, thì bây giờ, cô đã quyết định. Kỳ thực, cô sớm nên biết trên đời này không có bí mật, huống chi hiện tại, bí mật đã không còn là bí mật nữa rồi. Nếu tồn tại nguy hiểm lúc bị vạch trần, vậy chẳng thà giữ quyền chủ động trong tay mình,từ chính miệng cô nói với anh, còn có thể phòng ngừa người ngoài thêm mắm dặm muối, nghe nhầm đồn bậy.
Nghĩ thông suốt, trong lòng nỗi sợ hãi bí mật bị tiết lộ cũng dần tan đi. Thích Giai liếc mắt, trao cho Lục Tranh một cái cau mày, khóe môi giơ lên một vòng cung, sau đó không nhanh không chậm nói, “Lục Tranh, anh nói rất đúng, thị giác bất đồng, nhìn đến gì cũng bất đồng.”
Theo ý của anh, lúc trước là ba chén rượu của tôi giúp anh lấy lại những gì đã mất. Nhưng trong mắt tôi, đó bất quá chỉ là công việc của tôi, cùng phương pháp mưu sinh. Cho nên, tôi và anh không hề tồn tại ai giúp ai, anh cũng không cần thiết trả ơn tôi.”
“Hơn nữa, hôn nhân cũng không nên dùng để trả ơn.” Thích Giai cầm túi xách, đứng lên, giọng nói chế giễu, “Nếu anh chỉ vì trả ân huệ cho tôi mà quyết định lấy tôi, vậy tôi đây lại càng không thể cho anh cơ hội.”
“Bởi vì, tôi sẽ không đồng ý cưới một người không thương tôi, càng khiến cho hôn nhân như một cuộc toan tính.”
Thích Giai nói xong mà xoay người rời đi cũng không quay đầu lại. Thời điểm vừa bước ra khỏi quán cà phê, cô hít một hơi thật s