Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1457 lượt.
thành đối tượng của cô.
Cô cuối cùng cũng yêu, mang theo vài phần thấp thỏm và bất an, còn có một chút tự ti và kiêu ngạo như vậy.
Lần đầu hẹn nhau cô muốn đi xe công cộng, Lâm Tiêu Mặc lại dẫn cô gọi taxi, Thích Giai liền tinh tường hiểu được chắn ngang trước mặt họ chính là hoàn cảnh trưởng thành hoàn toàn bất đồng, bối cảnh gia đình anh rất tốt, tốt đến mức làm cho cô tự ti, nhưng cô lại liều mạng nghĩ trong mối quan hệ như vậy phải bảo trì một chút kiêu ngạo và tự tôn.
Cho nên cô sẽ từ chối Lâm Tiêu Mặc cho cô thẻ xe buýt, sẽ kiên trì thay phiên trả tiền cơm, khi anh tặng quà sinh nhật đắt giá cho mình thì lo lắng nên hoàn lễ như thế nào… Cố chấp của cô làm cho Lâm Tiêu Mặc rất không thích, mất hứng oán giận, “Anh là bạn trai em, vì sao phải phân ra rõ ràng như vậy?”
Đối với vấn đề này, rất nhiều năm sau, Thích Giai mới tìm được đáp án, thì ra là vì cô sợ, sợ cô bé lọ lem sẽ vĩnh viễn là cô bé lọ lem.
Cô bướng bỉnh mà giữ vững làm cô bé lọ lem kiêu ngạo, bất quá Lâm Tiêu Mặc lại dùng tình cảm và sự sủng nịch của anh làm tan rã từng chút một phòng tuyến của cô, để cô hưởng thụ cảm giác được yêu và che chở, dần dần học được cách dựa vào bờ vai anh tìm ấm áp.
Bởi thế, cô mới có thể bị Lâm Tiêu Mặc thuyết phục bởi câu nói kia, “Bảo bối, anh muốn ở bên cạnh em!” Làm thay đổi kế hoạch lúc trước, tham gia thi tuyển trao đổi sinh mỗi năm một lần. Mà ba mẹ cô biết được cô tham gia thi lại hết sức ủng hộ.
“Giai Giai, con yên tâm đi. Học phí hai năm này của con đều được vay, ba và mẹ cũng còn chút tiền, sinh hoạt phí không là vấn đề.” Ba cô hớn hở nói, “Chỉ cần con thi đậu, đừng nói chỉ là trao đổi sinh, xuất ngoại du học chúng ta cũng ủng hộ.”
Nghe được lời của ba, hơn nữa dựa theo chính sách trao đổi sinh, cô chỉ cần gánh phí sinh hoạt dùng trong lúc du học, cho nên Thích Giai không chùn bước mà tham gia thi tuyển. Trải qua hơn hai tháng cố gắng, cô cùng Lâm Tiêu Mặc đều được thông qua, đạt được học bổng trao đổi sinh của trường đại học Z tại Nhật Bản.
Nếu không có cuộc điện thoại kia, tất cả đều rất tốt đẹp.
Ngày đó, người bác chưa hề liên lạc lần nào của cô gọi điện đến, vừa nhận máy đã bắt đầu mắng cô, “Bác nói Thích Giai, con sao có thể không hiểu chuyện như vậy, ba con bệnh đến độ không có tiền đi chữa, con còn đi du học cái gì? Chẳng lẽ con thật sự muốn ba con bán nhà hay sao?”
Thích Giai nghe đoạn chửi kia thì hoàn hồn, rốt cuộc tìm được trọng điểm, vội vàng hỏi, “Ba con bị bệnh? Bệnh gì?” Cô ngày hôm qua mới vừa gọi điện về nhà, thông báo tin mình được chọn, vì sao đột nhiên lại nói ba bị bệnh?”
“Bệnh gì?” Người bác cười lạnh, “Ung thư gan!”
Vài chữ này tựa như một quả bom nặng cân, làm cho đầu óc Thích Giai tức thì trống rỗng, cô chỉ nghe trong lỗ tai ong ong âm thanh vang lên như động đất. Cô ngây ngốc sửng sốt một lúc lâu mới thoát khỏi cơn mê muội, căm giận mắng vào microphone, “Lừa đảo, bà mới bị ung thư gan, đồ lừa đảo…”
Đúng rồi, bác cô chính là một kẻ đại lừa đảo. Ba cô vẫn khỏe mạnh, bình thường ngay cả cảm mạo cũng không, như thế nào mà sinh bệnh, lại là ung thư? Cô phẫn nộ đem di dộng ném lên giường, xoay người đi vào nhà vệ sinh tắm, nhưng tay lại run rẩy, run đến mức cầm xà phòng cũng không được, tuột tay rơi vào trong nước.
Cô ngơ ngác nhìn chằm chằm bọt biển trên tay, qua vài giây mới điên cuồng quay về kí túc xá, tìm ra di động gọi điện cho mẹ, “Mẹ, bác nói ba con bị ung thư gan, có phải thật không?”
Đầu bên kia điện thoại chần chừ làm cho Thích Giai hiểu được, lừa cô không phải bác, mà là ba mẹ.
“Vì sao không nói cho con biết?” Cô kích động rống to, “Phát sinh chuyện lớn như vậy mọi người vì sao không nói cho con biết a?”
“Giai Giai.” Mẹ cô ôn nhu trấn an, “Giai đoạn con chuẩn bị cho cuộc thi, chúng ta không muốn làm con bị phân tâm, hơn nữa không nghĩ tới nghiêm trọng như vậy.”
Thích Giai lắc đầu, không tin lời nói của mẹ, sao lại không nghiêm trọng, ung thư đó? Mọi trường hợp bênh ung thư, có mấy người là không nghiêm trọng chứ? Không được, cô muốn đi tận mắt chứng thực.
“Con lập tức trở về.” Cô khóc nói.
“Đừng, con không cần trở về vội.” Mẹ cô vội vàng lên tiếng ngăn cản, giảng giải, “Tuy là ung thư, nhưng ba con là kì thứ nhất, bây giờ đang làm hóa trị, tế bào ung thư được khống chế, nên chúng ta mới giấu con.”
“Con không tin.” Cô lắc đầu, “Mọi người gạt con, con không tin.”
Thích mẹ nghe thấy con gái khóc không thành tiếng, cũng bật khóc, “Giai Giai, mẹ không gạt con, thật sự được khống chế rồi, không tin, mẹ có thể đem báo cáo của bác sỹ cho con xem.”
“Con không cần trở về, con ngày hôm qua nói kế tiếp phải làm thủ tục xuất ngoại sao? Con cứ làm tốt, khi nghỉ rồi trở về.” Thích mẹ nghẹn ngào nói, “Mẹ cam đoan, ba con nhất định không có việc gì.”
“Mẹ cam đoan như thế nào?” Thích Giai phẫn nộ rít gào, “Ba đã như vậy, con sao có thể đi Nhật Bản, con không đi, con phải về. Con phải về xem ba con.”
Mẹ cô tựa hồ biết không khuyên nhủ được, liền đem điện thoại giao cho ba cô.
“Con gái, ba không sao, bác sỹ nó