Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.
i thân thể ba cường tráng, tế bào ung thư đều bị ba đuổi đi, con không cần trở về, cũng đừng nghĩ chuyện không đi du học. Vất vả lắm mới thông qua được, như thế nào có thể nói không đi liền không đi, hơn nữa con ở lại có ích gì? Con cũng không phải bác sỹ, lại không thể giúp ba chữa bệnh, có đúng không?” Ba cô thành khẩn nói, “Cuộc đời này của ba mẹ tâm nguyện lớn nhất chính là con có thể thành tài. Hôm qua nghe được tin con được chọn, chúng ta cao hứng vô cùng, ngay cả bác sỹ cũng nói ba hôm nay tinh thần tốt hơn hẳn mấy ngày trước.”
Thích ba dừng một chút rồi nói thêm, “Bác sỹ cũng bảo tâm tình là thuốc chữa bệnh ung thư tốt nhất, con đừng làm cho ba lo lắng được không?”
Thích Giai nghe được giọng nói yếu ớt của ba, khóc nói không nên lời, cô muốn về, về chăm sóc ba, nhưng cũng biết lời nói của ba có lý, nếu cô cố ý về nhà, ngược lại sẽ làm ba cô không vui, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến bệnh tình.
Nghe lời khuyên bảo và cam đoan của ba mẹ, Thích Giai bỏ qua ý niệm muốn về nhà trong đầu, nhưng lại kiên định khong đi Nhật Bản. Hoàn cảnh trong nhà cô biết, bây giờ ba cô bệnh nặng, tiền tích góp trong nhà phỏng chừng đã sớm không còn, cô không thể vì đi Nhật Bản mà khiến cho ba mẹ bán nhà, ngay cả căn nhà cũng không có. Hơn nữa, cô cũng sợ, sợ ba cô có điều không hay xảy ra, cô không trở về kịp.
Vì thế cô nói với Lâm Tiêu Mặc, “Em không muốn đi Nhật Bản, nhà của em điều kiện không tốt, đi Nhật tốn rất nhiều tiền.”
Vì giảm bớt gánh nặng cho ba mẹ, Thích Giai dốc sức tìm việc, ngay cả việc đi làm ở KFC ca đêm không ai nguyện ý làm cô cũng nhận lời. Mỗi tuần ngoài việc học, tất cả thời gian của cô đều dồn vào công việc, có đôi khi mệt đến mức đứng cũng ngủ được.
Một ngày trên đường đi làm ca đêm trở về, cô tựa người vào cửa sổ tàu điện mơ màng ngủ, tỉnh lại mới phát hiện túi xách của mình bị rạch, bên trong một ngàn tiền lương mới lãnh bị trộm mất.
Nhìn túi xách bị rách, Thích Giai hung hăng nhéo vào đùi mình, hận bản thân không cảnh giác để cho kẻ trộm ra tay, cũng đau lòng số tiền vất vả kiếm được. Áp lực mấy ngày liền trỗi dậy, khiến cô không để ý những ánh mắt xung quanh, ngồi xổm trên mặt đất khóc lớn.
“Thích Giai?” Một thanh âm nhỏ giọng hỏi thử, “Là cậu phải không?”
Thích Giai ngẩng đầu, thấy người ngồi xổm trước mặt mình chính là bạn học thời trung học Lí Thanh, một khắc đó, cô tựa như nắm được cọng rơm cứu mạng, bổ nhào vào người Lí Thanh, khóc không ngừng.
Đêm đó, Lí Thanh nghe cô nói xong hết thảy chuyện xảy ra, không nói hai lời liền từ trong túi lấy ra tấm thẻ nhét vào tay cô, “Bên trong có hai vạn, cậu cầm dùng trước, chờ cậu có tiền trả lại cho mình.”
Thích Giai kinh ngạc nhìn Lí Thanh, tràn ngập nghi vấn, “Cậu sao lại có nhiều tiền như vậy?” Theo cô biết, Lí Thanh là cô nhi, ba đã mất trong quặng mỏ, mẹ vì không muốn thủ tiết, lúc Lí Thanh 8 tuổi đã chạy theo người đàn ông khác. Lí Thanh sống cùng bà nội, lúc học trung học cũng như cô, dựa vào học bổng.
Ánh mắt Lí Thanh trầm xuống, “Nói câu không được khinh bỉ mình. Mình ở Việt Giới làm công chúa.”
“Công chúa?” Cô không hiểu, nhưng trực giác cho biết hẳn là không phải công việc sáng sủa gì.
“Chính là cô gái tiếp rượu.” Lí Thanh nhún vai, vờ lơ đểnh, “Nói khó nghe chút chính là ba bồi.”
Thích Giai cố gắng làm cho mình giấu đi biểu tình ghét bỏ, còn nhịn không được hỏi, “Vì sao?”
“Tiền nhiều a.” Lí Thanh thổi thổi lọn tóc trên trán, “Một giờ hai trăm, hết ngày kết toán, còn có tiền boa.”
“Nhưng mà…” Thích Giai nhìn Lí Thanh, chậm chạp không dám mở miệng.
Làm như nhìn thấu lòng của cô, Lí Thanh cười cười, “Thích Giai, mình biết cậu muốn nói gì, bất quá mình phải nói, bây giờ tiền rất quan trọng. Bà nội mình bị tiểu đường, mình phải đi học, nếu đi làm công giống cậu, mình mệt chết cũng không đủ tiền để bà đi khám bệnh.”
“Hơn nữa, công việc này cũng không dơ bẩn như cậu tưởng tượng.” Lí Thanh giải thích, “Việt Giới là câu lạc bộ đêm số một số hai tại Bắc Kinh, quy củ nghiêm khắc, cái gọi là công chúa chính là người bán hàng ở từng gian phòng, giúp khách chọn bài hát, gọi rượu, rót rượu, bưng trà đưa nước.”
“Không cần bồi rượu sao?” Thích Giai tò mò hỏi.
“Không có quy định cứng nhắc, bất quá vì bán được nhiều rượu, tình hình chung là phải uống một chút.”
“Nghe nói cũng bị khách chiếm tiện nghi, còn có thể bị cái kia…”
Lí Thanh thấy cô mặt ửng đỏ, cười vỗ đầu cô một chút, nói, “Cậu nói là loại tiểu thư, công chúa không như vậy, hơn nữa, nếu dám tranh bát cơm của tiểu thư, lập tức bị đuổi việc.”
“Về phần bị chiếm tiện nghi.” Lí Thanh cười gian, “Cái này phải xem trình độ cá nhân rồi, mình làm một năm, nhiều nhất chỉ bị sờ qua đùi.”
“Cậu làm một năm rồi?” Thích Giai nhìn thấy vẻ mặt sạch sẽ thanh thuần của Lí Thanh, không dám tin tại nơi như vậy một năm mà không bị dính một chút hơi thở phong trần nào.
“Ừ.” Lời nói Lí Thanh khó nén đắc ý, “Mình rất siêng năng nha, rất nhiều sinh viên làm ở đó làm đều ba ngày đánh cá hai ngày phơi nắng võng, loại như mình rất hiếm thấy. Ông ch