Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341438

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.

lúc vội vàng sơ suất, cho đến khi ra cửa lớn, cô mới phát hiện di động để quên trong phòng ngủ, càng không hay chính là, cô buổi chiều vào cửa lo lắng nói cho Lâm Tiêu Mặc chân tướng mọi chuyện, cái chìa khóa không bỏ lại trong túi, bị để trên bàn cơm.
Thích Giai vỗ vỗ đầu, gấp đến độ nước mắt tuôn ra. Một cái chìa khóa nhà khác ở trong tay Lâm Tiêu Mặc, nhưng chờ anh từ Hàng Châu trở về có kịp không?
Không được, vẫn nên đến sân bay trước. Khi xuống thang máy, Thích Giai bỗng nghĩ tới hẳn là nên báo với Lâm Tiêu Mặc một chút, bất quá cô sao không tài nào nhớ nổi số điện thoại của anh, cô tự giễu lắc đầu, anh mắng đúng, cô căn bản không phải người bạn gái đủ tư cách. Nếu không, như thế nào mà ngay cả số điện thoại của người mình yêu cũng không nhớ được?
Thích Giai cười khổ bước ra khỏi thang máy, gọi nhờ điện thoại của bảo vệ, bấm dãy số đã thuộc nằm lòng, “Sư huynh, ba em bệnh tái phát, em phải lập tức trở về, bây giờ đang chuẩn bị ra sân bay. Nhưng di động và chìa khóa đều để quên trong nhà, anh có thể giúp em liên lạc với Lâm Tiêu Mặc không. Em…” Cô dừng một chút mới nói, “Em không nhớ rõ số của anh ấy.”
Giang Thừa Vũ sửng sốt, cũng không nói thêm gì, chỉ hỏi, “Chuyến bay mấy giờ?”
“7h45 tối.”
“Anh đưa em đi.”
“Không cần, em bắt xe nhanh hơn.”
Giang Thừa Vũ trầm ngâm một lát, nói, “Cũng được, nhưng em tới nơi thì chờ anh.”
Thích Giai vừa định nói không cần, Giang Thừa Vũ đã lên tiếng, “Em cần di động.”
Giang Thừa Vũ tới sân bay sớm hơn cả Thích Giai. Thích Giai vừa xuống xe taxi đã thấy anh một thân thường phục đứng chờ ở cửa, thấy cô lập tức tới chào đón, tiếp nhận túi hành lý, lại đem di động nhét vào tay cô, “Đây là số riêng của anh, em cầm lấy, đến nơi nhớ gọi trước cho người nhà, để tránh bọn họ lo lắng.”
“Cám…”
Từ cám ơn Thích Giai còn chưa kịp nói ra đã bị Giang Thừa Vũ cắt ngang, “Không cần nói với anh lời này.”
“Trong di động có lưu số của một người tên Lí Bác, là bạn học của anh ở thành đô, em tới nơi anh ta sẽ sắp xếp xe đưa em về huyện Y.”
“Mặt khác, nếu trong huyện không thể chẩn đoán chính xác thì mau chóng chuyển đến thành phố C, hoặc trực tiếp đến thành phố B. Bệnh viện Vũ Cảnh là bệnh viện về gan tốt nhất trong nước, anh đã nhờ người liên hệ…”
Nghe anh an bài mọi chuyện đâu vào đấy, tâm Thích Giai dần dần bình ổn, cô gật đầu, ghi nhớ lời anh nói.
Giúp cô đăng ký vé máy bay, Giang Thừa Vũ thấy còn chút thời gian, liền dẫn cô đến cửa hàng Đông Ký ở trên lầu, gọi một phần ăn, đặt ở trước mặt cô, “Ăn một chút, buổi tối còn phải ngồi xe.”
“Ân.” Cô cầm thìa nhựa, ăn một miếng cơm trắng, nhưng ăn một lúc nước mắt liền rơi xuống, rơi vào trong bát.
“Đừng lo lắng, không có việc gì đâu.” Giang Thừa Vũ vỗ vỗ tay cô, khuyên giải, “Bây giờ em nhất định không thể suy sụp, họ còn cần em.”
Thích Giai khóc gật đầu, thì thào lặp lại, “Đúng, em không thể suy sụp, không thể suy sụp!”
Ăn cơm xong, anh đưa cô qua trạm kiểm tra, dặn dò, “Nhớ kỹ, tới nơi thì gọi điện cho anh.”
“Ân” Cô tiếp nhận hành lý tiến vào trong.
Trên máy bay, Thích Giai muốn nhắm mắt lại nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng khi nhắm mắt lại là tất cả hình ảnh hỗn độn, ba cô, Lâm Tiêu Mặc, Giang Thừa Vũ… Thậm chí còn có ba cầm thú kia, hiện lên kỳ lạ, không ngừng quấy nhiễu đầu óc cô. Cô không cách nào nghỉ ngơi, đành phải uống hết ly nước này đến ly khác.
Hơn ba giờ bay là quãng thời gian bay lâu nhất trong cả đời cô cảm thấy. Máy bay vừa đáp, cô liền khẩn trương mở di động, tin nhắn của Lí Bác và Giang Thừa Vũ đến cùng lúc.
“Xin chào, tôi là bạn của Thừa Vũ, tôi đã đến sân bay, tới nơi hãy liên hệ với tôi.”
“Đừng sợ, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều còn có anh.”
Thích Giai nhìn chằm chằm màn hình, hốc mắt nóng lên. Thời gian thật sự trùng hợp đến đáng sợ, 8 năm trước cô bất lực ngồi xổm trong đồn công an, là Giang Thừa Vũ nói với cô, “Đừng sợ.”; 8 năm sau khi cô hoang mang lo sợ, lại là anh nói với mình, “Đừng sợ.”
Cô lau khoé mắt, không để nước mắt rơi xuống, trong đám đông gửi tin trả lời lại Lí Bác, “Xin chào, tôi đã tới nơi.”
Cô không có gửi hành lý mang theo, cho nên sau khi xuống máy bay thì đi thẳng ra ngoài. Mới ra khỏi sân bay, lập tức có người chào đón tự giới thiệu, “Tôi là Lí Bác.”
“Anh Lí, làm phiền anh rồi.” Thích Giai cảm ơn chân thành.
Lí bác tiếp nhận túi hành lý, dẫn cô hướng đến một chiếc xe thương vụ, “Tôi cũng học đại học P, cứ gọi tôi là sư huynh.”
“Sư huynh.” Thích Giai nghe theo, lên xe anh.
Ngồi trên xe cô mới phát hiện, ngoài Lí Bác còn có một người lái xe. Dường như biết được nghi vấn của cô, Lí Bác giải thích, “Đây là sư phó Lưu, từ thành phố C đến huyện Y phải mất hơn năm giờ, buổi tối một người lái xe mệt rã rời, tôi và anh ấy thay nhau.”
“Tôi cũng có bằng lái.” Thích Giai nói.
Lí Bác khép cửa xe, cười cười, “Thừa Vũ đặc biệt giao phó, không thể để em lái xe, em cứ ngồi ở phía sau ngủ một lúc, đến đường cao tốc sẽ gọi em.”
Thích Giai nhắm mắt lại, cô mơ hồ nghĩ, khó khăn hơn cũng đã sống qua, không gì là không qua được,