Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1444 lượt.
ức khiến cô say.
Cô vẫy vẫy đầu, muốn lấy lại cảm giác tỉnh táo, nhưng ánh mắt lại ngày càng trầm, miêng cũng không nghe lời mà lầm bầm hát không nghe ra được ca khúc nào.
“Ai nha, cô làm sao vậy, say?” Người đàn ông đứng một bên đưa tay đặt lên vai cô.
Thích Giai muốn giãy giụa, tiếc rằng cả người không thể nặn ra một miếng sức lực nào, chỉ có thể bị hắn đặt ngồi lên ghế sôpha.
“Hát còn chưa hết bài a, các cô nói, tôi có thể để các cô đi sao?” Người đàn ông cười hì hì bắt lấy tay cô, một bàn tay heo mập mạp dơ bẩn dán chặt trên đùi cô.
Mặt khác, hai người còn lại cũng ngồi xuống, vuốt bả vai cô, hèn hạ hề hề đáp lại, “Không thể a. Đã nói phải hát hết a.”
Ý thức dần dần mơ hồ, Thích Giai hiểu được mình và Lí Thanh hẳn đã bị bỏ thuốc. Nhận thức này khiến cô cắn môi, không ngừng nhắc nhở cô phải bảo trì thanh tỉnh, phải phản kháng, nhưng khí lực càng ngày càng yếu, ngay khi cô sắp mất đi ý thức, một thân hình nặng nề ập đến, không, cô tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện đó với người khác ngoài người đàn ông của cô, Lâm Tiêu Mặc.
Thích Giai cắn răng, ra sức đẩy người đàn ông đang ép tới, lại dùng toàn bộ khí lực vung lên một cái tát, “Cút ngay.”
“Cô dám đánh tôi?” Người đàn ông vuốt gương mặt bị đánh, nâng tay cho Thích Giai một bạt tai, “Giả bộ thanh thuần cái gì, không phải là tiếp viên bar sao? Tôi muốn chơi với cô là vinh hạnh của cô.”
Một cái tát này khiến Thích Giai tỉnh hơn phân nửa, cô ra sức thét chói tai, giãy dụa, nhưng hai chân lại bị hai người đàn ông còn lại gắt gao ngăn chặn, mà gã heo mập đó cũng bắt đầu động thủ xé quần áo của cô, bộ y phục ngắn che chắn trước ngực bị xé rách, lộ ra nội y màu đỏ bên trong.
Hắn nhìn thân hình trắng bóng trước mặt, sắc dục xông tim, hạ lưu hề hề nói với đồng bọn, “Làn da thật mẹ nó quá đẹp…”
Mắt thấy hắn bắt đầu cởi dây lưng, Thích Giai hoảng sợ lắc đầu, không, cô không thể bị…, cô thà chết cũng không để gã đàn ông này làm bẩn thân mình.
Thấy thời cơ trong lúc hắn cởi quần áo đã thả lỏng lực tay kìm hãm mình, Thích Giai kháng cự, từ trên bàn trà bắt lấy một cái gạt tàn thuốc, hung hăng nện vào mắt hắn.
Không nghĩ tới việc cô gái bị hạ dược còn có lực công kích, mắt bị đập trúng, máu tươi nhất thời từ khóe mắt chảy ra, đau đến nỗi hắn bưng mắt tru lên, “A, mắt của tôi, mù, mù mất thôi…”
Vị cảnh sát kia tựa hồ cũng phát hỏa, lớn tiếng quát lại chủ quản, “Vụ án làm sao không cần cô dạy, tình hình thế nào quay về cục nói sau, không phải trách nhiệm của cô, chúng tôi sẽ không làm bậy bắt người.”
Nói xong xoay người lại nhìn Thích Giai, nhíu mày, chỉ huy người bên cạnh, “Trước hết lấy quần áo cho cô ấy mặc vào, sau đó tìm người cùng cô ấy theo tôi về.”
Chủ quản xung phong nhận việc dẫn cô đi đến đồn cảnh sát, kể lại toàn bộ sự tình, cũng đưa ra băng ghi hình theo dõi hành lang lúc đó, chứng minh ba người kia ỷ mạnh hiếp yếu bức Thích Giai ở lại, mà nữ cảnh sát sau khi kiểm tra thương tích của Thích Giai xong cũng đưa ra bằng chứng ba người dùng vũ lực với cô, cũng có ý đồ muốn xâm phạm.
Ghi chép xong, người cảnh sát phụ trách phá án đem một ly nước đưa tới trước mặt Thích Giai, “Dựa theo quy định, sự việc trước khi được điều tra rõ ràng, cô đả thương người nghiêm trọng cần phải lưu lại sở vài ngày, nhưng tôi tin tưởng lời cô nói. Như vậy đi, cô gọi người đến nộp tiền bảo lãnh, để cho cô đảm bảo xong, chúng tôi sẽ để cô về.”
Chủ quản một bên nghe vậy, nói, “Bao nhiêu tiền, tôi bảo lãnh cô ấy.”
“Xét thấy đối phương bị thương nghiêm trọng, trước nộp 5 vạn tiền bảo lãnh đi.”
“5 vạn? Nhiều vậy sao?” Chủ quản tắc lưỡi.
Cảnh sát liếc mắt nhìn chủ quản một cái, nói, “Nhiều ư? Con mắt của người kia còn chưa biết có giữ lại được không? Hơn nữa cô là người nơi khác, trên nguyên tắc cô không thể bảo lãnh cho cô ấy.”
Lần này chủ quản hoàn toàn im lặng.
Cảnh sát phá án xem xét thấy Thích Giai còn đang ở trạng thái hoảng sợ, thở dài, “Cô chắc vẫn còn là sinh viên đi, cô học trường nào?”
Thích Giai ngẩng đầu, nhìn chằm chằm người cảnh sát, dùng sức lắc đầu, “Không phải, tôi không phải.”
Không được, không thể để cho trường học biết, nếu bị trường biết được cô ở câu lạc bộ đêm làm thêm, còn đả thương người khác, cô nhất định sẽ bị đuổi học. Nếu bị đuổi rồi, cô sao có thể kiếm việc làm, sao có thể nuôi gia đình?
Cảnh sát thấy cô sợ đến nước mắt lưng tròng, vội trấn an nói, “Đừng lo, chúng tôi sẽ không tìm trường học, tôi chỉ muốn hỏi cô, có bạn học tốt hay giáo sư nào đó, gọi họ tới đây bảo lãnh cho cô thôi.”
Bạn học tốt? Lâm Tiêu Mặc? Không, không, không thể cho anh biết, tuyệt đối không thể.
Nhìn cô liều mạng lắc đầu, cảnh sát lại đề nghị, “Hay là, cô xem còn có người quen nào không?”
Người quen? Thích Giai cắn môi suy nghĩ, trong đầu chợt hiện lên một người. Bất quá, chỉ dựa vào mối quan hệ bây giờ, anh ấy có giúp mình không? Thử một lần đi.
Cô từ trên tay cảnh sát nhận lại di động của mình, bấm một dãy số, điện thoại reo hai t