Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1409 lượt.
mình, không nói chuyện, khom người, bế cô từ chỗ ngồi vào phòng tắm.
Thích Giai vừa rồi chỉ tuỳ tiện nói, đợi đến khi vào phòng tắm, nhìn thấy Lâm Tiêu Mặc bắt đầu tự giác động thủ cởi quần áo, cô mới nghĩ đến thẹn thùng.
“Cái kia…” Cô thúc vào ngực anh, ngượng ngùng nói, “Em tự tắm được rồi.”
“Ngốc, đừng nghĩ lung tung, anh biết em mệt mỏi.” Lâm Tiêu Mặc cười kéo tay cô xuống, “Sau này chúng ta còn thời gian.”
Sau này? Thích Giai cứng đờ, nhớ tới ba cô. Bác sĩ nói qua, nếu tìm không được gan thích hợp, ông nhiều nhất chỉ có thể sống thêm một năm. Nếu như vậy, việc nhìn cô lập gia đình, nhìn thấy cháu ngoại ra đời, toàn bộ đều là hy vọng xa vời. Đối với ba cô mà nói, bây giờ quý giá nhất chính là thời gian.
Phút chốc, một ý niệm trong đầu hiện lên ___ nên có một đứa con đi.
Nghĩ đến đây, Thích Giai ngẩng đầu, hai tay vòng qua cổ Lâm Tiêu Mặc, vươn đầu lưỡi đến, vẽ lên hầu kết anh.
Cám dỗ mê người làm cho Lâm Tiêu Mặc như bị điện giật đẩy đầu cô ra, hô hấp không xong, “Ngoan, đừng nháo, anh không muốn…”
“Em muốn.” Cô kiên định nói, sau đó lại mang theo vài phần cầu xin, “Tiêu Mặc, cho em một đứa con, em muốn một đứa con.”
“Em…” Lâm Tiêu Mặc nhíu mày, sau một lúc mới thở dài, “Anh biết em muốn để chú an tâm, nhưng anh không muốn con mình ở tình huống như vậy mà bị đưa đến thế giới này, hơn nữa…” Anh dừng một chút, “Em bây giờ cần nghỉ ngơi, chờ trạng thái em tốt lên một chút nói sau, được không?”
“Không được, không kịp đâu.” Thích Giai lắc đầu, môi đỏ mọng non mềm không để ý đến kháng cự của anh, chủ động tìm đến cánh môi mỏng, dán lên.
“Thích Giai…” Lâm Tiêu Mặc nghiêng đầu, tránh khỏi nụ hôn của cô, “Em đừng như vậy, em có nghĩ đến bây giờ anh cũng không muốn đứa con không?”
Động tác Thích Giai bị kiềm hãm, có chút đăm chiêu nhìn vẻ mặt tức giận của Lâm Tiêu Mặc, khoé miệng bị ép nâng lên, cố gắng nặn ra nụ cười, “Xin lỗi, em không khống chế được, anh ra ngoài đi, để em tự tắm.”
“Thích Giai, anh…” Lâm Tiêu Mặc đưa tay muốn ôm cô, lại bị cô khéo léo tránh đi. Thấy thần sắc cô cứng đờ như thế, bộ dáng muốn ngăn người khác tiếp cận, anh đành bất đắc dĩ thở dài, “Vậy em tắm trước đi.”
Thích Giai đưa lưng về phía anh, cũng không quay đầu lại ừ một tiếng. Mãi đến khi nghe được tiếng đóng cửa vang lên, cô mới nâng tay mở vòi sen, để dòng nước lạnh như băng chảy thành hàng trên người, nháy mắt thấm ướt quần áo. Cô bụm mặt, chậm rãi ngồi xổm xuống, nước mắt kiềm nén liền tràn mi chảy ra.
“Ngốc à, anh phải làm sao với em bây giờ?” Phía sau bỗng nhiên truyền đến thanh âm khiến Thích Giai hoảng sợ, cô đột ngột quay đầu lại, thấy Lâm Tiêu Mặc nhíu mày chậm rãi đi về phía mình.”
“Tắm không cần cởi quần áo sao?” Anh khoá vòi sen, kéo cô đến, hai tay linh hoạt bắt lấy cúc áo sơ mi của cô, từng hạt bị cởi bỏ, đang cởi áo ra, tuyết trắng bị nội y màu đen bao lấy liền bày ra trước mắt.
“Em tự làm được.” Thích Giai bắt được tay anh, xoay đầu đi, không muốn để anh thấy nước mắt của mình.
Lâm Tiêu Mặc trái lại không buông tay, đặt lên chỗ cao ngất mềm mại kia, dùng sức vuốt ve.
Hành động lẳng lo như thế làm cho Thích Giai sửng sốt, xoay đầu lại muốn hỏi thì bị anh ôm lấy cằm hôn xuống. Đầu lưỡi linh hoạt lợi dụng kẽ hở khi cô kinh hô, tiến quân thần tốc, ở trong miệng cô cuộn,cuối cùng quấn quýt, hút lấy thật mạnh.
“Chờ một chút…” Cô cuống quýt tránh nụ hôn của anh, nỗ lực làm anh dừng lại. Người đàn ông này vừa rồi còn đối với dụ dỗ của cô thờ ơ thậm chí hầm hầm tức giận, nhưng bây giờ sao lại ra tay phản công.
“Chờ không kịp.” Anh dùng lời của cô trả lời cô. Cũng đem cô hướng về phía mình, lấy nhiệt tình dịu dàng mà say mê, làm càn hôn cô, bàn tay dọc theo thắt lưng, vuốt ve da thịt mềm mại của cô.
Trong những cái chạm dịu dàng ân ái, nhiệt độ tăng dần, bên tai Thích Giai vang ong ong, cô có thể cảm giác được rõ ràng vật kề bụng mình, loại cảm giác nóng bỏng này cùng với nước lạnh trên người hình thành đối lập mãnh liệt, khiến cô bất giác vặn vẹo thân mình.
“Muốn sao?” Anh dùng miệng mở khuy cài áo ngực của cô, lại hư hỏng ngậm lấy thưởng thức.
Thứ kích thích mãnh liệt làm cho Thích Giai ngẩng đầu lên, hừ nhẹ một tiếng.
“Ngoan, ôm sát vào.” Anh kéo tay cô vòng qua cổ mình.
Thích Giai nghe lời ôm anh, giây tiếp theo đã bị anh nâng lên đi vào. “A” cô hét lên, theo bản năng kẹp chặt thắt lưng anh, phía sau là bức tường lạnh lẽo, trước người là lồng ngực nóng bỏng của anh, tư thế như vậy khiến cô có chút sợ hãi, “Không muốn, sẽ ngã…”
“Vậy bám chặt vào.” Anh kéo chân cô, đem cô dựa sát vào tường, ở cửa ma sát vài cái đã mất kiên nhẫn chậm rãi tiến vào. Cảm giác bị lấp đầy thậm chí có chút trướng làm Thích Giai không tự chủ được cúi đầu rên rỉ, “Ân…”
Lâm Tiêu Mặc nhắm mắt lại cảm thụ được nơi nhỏ hẹp của cô siết chặt, tầng tầng lớp lớp thịt non nớt khi anh tiến vào trong nháy mắt đã gắt gao bao vây lấy anh, tựa như vô số miệng nhỏ mở ra hút lấy anh, ma xát, làm cho anh càng muốn tiến sâu hơn.
Anh đem hai chân trắng nõn của cô mở ra càng lớn, tần s