Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1595 lượt.
g xứng với tôi?” Lâm Tiêu Mặc khó hiểu, lúc trước đề nghị theo đuổi là mình, liều chết vô lại, đau khổ dây dưa cũng là anh. Anh vẫn tưởng mình không đủ ưu tú, không đủ để làm rung động cô, cho nên mới không thể làm cô động tâm.
“Con người là loài động vật kỳ quái, có đôi khi chiếu rọi sau lưng kiêu ngạo và tự tôn chính là tự ti.” Giang Thừa Vũ một câu đã vạch rõ mấu chốt của bọn họ, “Cô ấy không kiên cường như anh nghĩ, mà anh chưa cho cô ấy can đảm để bày ra vẻ yếu ớt.”
Lời nói Giang Thừa Vũ tựa như một dùi đánh thẳng vào lòng Lâm Tiêu Mặc, tuy không muốn thừa nhận, nhưng anh phải nói giảng giải của Giang Thừa Vũ đều đúng. Khi gặp nhau lúc tuổi còn rất trẻ, yêu quá sớm, cũng tự nhận yêu rất sâu đậm, nhưng kết quả, họ không học được cách yêu thương đối phương như thế nào.
Cách Thích Giai yêu giống như khổng tước, đem điều đẹp nhất của mình bày ra cho người xem. Mà cách anh yêu lại quá khắt khe, là ngây thơ muốn đối phương bên cạnh mình từng bước đi tới, xoay quanh. Vậy Giang Thừa Vũ thì sao? Cách anh yêu là gì?
Lâm Tiêu Mặc ngẩng đầu, nhìn Giang Thừa Vũ, “Anh rất yêu cô ấy, đúng không?”
Khóe miệng Giang Thừa Vũ hơi giương lên, quả quyết trả lời, “Đúng, yêu tám năm.” Dứt lời, anh nghỉ một lát, mang theo giọng điệu khiêu khích vài phần, cảnh cáo, “Cho nên, nếu lúc này anh lại buông tay, tôi đây sẽ bất chấp đem cô ấy đến bên mình, không sợ cô ấy cũng không yêu tôi.”
“Vậy làm cho anh thất vọng rồi.” Lâm Tiêu Mặc cười khẽ, “Bởi vì tôi cũng yêu cô ấy, hơn nữa nhất định lâu hơn anh.”
Trên đường đến sân bay, Lâm Tiêu Mặc còn tự hỏi chính mình, rốt cuộc là do Giang Thừa Vũ khiêu khích làm phát ra ham muốn tranh đấu giữa hai người đàn ông, hay là anh thật sự không muốn buông tay, anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hiểu được, kỳ thực, anh chính là không muốn lại bỏ qua một lần nữa.
Theo như lời Giang Thừa Vũ, Thích Giai vì mình mà không chấp nhận người khác, mà anh không phải cũng vì đoạn tình yêu lúc trẻ mà phí hoài năm tháng? Nếu trên trời cho bọn anh cơ hội tiếp tục duyên phận, vậy anh phải giữ chặt lấy.
“Thích Giai, để cho chúng ta cùng học cách yêu như thế nào đi.” Lâm Tiêu Mặc vỗ về mái tóc mềm mại của cô, thấp giọng hẹn ước.
**
Sáng sớm năm giờ, Thích Giai bị âm thanh qua lại trên hành lang đánh thức. Cô mở to mắt, nhìn người bị đặt dưới thân, khóe miệng hơi nâng lên. Cô động đậy cánh tay và cổ có chút tê rần, tay nhỏ bé xoay ngược lại, nhẹ nhàng gỡ bàn tay đặt trên lưng, nhưng vừa mới đi xuống, tay đã bị bắt được.
“Bà xã, ngủ tiếp một lát.” Giọng nói Lâm Tiêu Mạc mang theo thanh âm khàn khàn vừa tỉnh.
“Anh ngủ tiếp đi, em thức dậy trước.” Cô thấp giọng nói, “Chút nữa bác sỹ sẽ đến kiểm tra phòng.”
Lâm Tiêu Mặc nga một tiếng, nhưng tay ôm cô vẫn không buông ra.
Thích Giai sợ bị người khác bắt gặp tư thế mờ ám này, chống ngực anh định ngồi dậy, ai ngờ thân mình vừa động đã bị vật dính ở bụng làm cho cả kinh choáng váng, “Anh…”
“Bà xã, đây là phản ứng bình thường.” Lâm Tiêu Mặc nâng môi, cắn vành tai cô còn nói hai chữ, Thích Giai xấu hổ đến mức trừng mắt nhìn anh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô càng làm cho lòng Lâm Tiêu Mặc vui vẻ, khóe môi giương lên một độ cong nhiều hơn nữa, ngẩng đầu cắn cái mũi xinh xắn một cái mới nói, “Được rồi, đứng lên đi, nếu không đứng lên, anh cũng không dám cam đoan là không xảy ra chuyện gì đâu.”
Mặt Thích Giai thẹn càng hồng, đấm vào ngực anh một cái, nhanh chóng thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
Hai người tẩy rửa xong xuôi, vừa lúc Thích mẹ mang điểm tâm đến, đẩy cửa, khi nhìn thấy Lâm Tiêu Mặc thì vẻ mặt ngẩn ra, vẫn là Lâm Tiêu Mặc tự nhiên thoải mái gọi một tiếng, “Dì, đã lâu không gặp.”
Thích mẹ lấy lại tinh thần, nụ cười cứng ngắc như tượng, “Thật là đã lâu không gặp.”
Thích Giai làm bộ như không thấy ánh mắt dò hỏi bối rối của mẹ. Cô đưa tay nhận lấy hộp cơm, nói sang chuyện khác, “Ba con ngày hôm qua nói muốn ăn trứng vịt muối, mẹ có mang theo không?”
“Ừ, ở tầng dưới cùng.” Thích mẹ chỉ chỉ hộp, lại nói thêm, “Hai đưa còn chưa ăn phải không? Giai Giai, nếu không con dẫn tiểu Lâm ra ngoài ăn chút gì đó đi.”
“Dì, con chờ bác sỹ kiểm tra xong mới đi ăn.” Lâm Tiêu Mặc nói.
“Vậy không tốt lắm, đừng để đói bụng…”
Thích mẹ còn đang băn khoăn, cửa lại bỗng nhiên bị đẩy ra, y tá cầm một tấm dra (khăn trải giường) đưa đến tay của Thích mẹ, “Giường 37 còn thiếu tiền phí, đến lầu một đóng.”
“A, nhanh như vậy đã thiếu phí?” Thích mẹ không dám tin mà tiếp nhận tấm dra, cẩn thận nhìn nhìn, thở dài, tất cả đều là tiền.
“Mẹ, để con…”
“Để anh đi đóng.” Lâm Tiêu Mặc cắt ngang lời nói Thích Giai.
“Không cần.” Thích Giai vội vàng đứng lên, cự tuyệt theo bản năng. Khi nhìn đến vẻ mặt tức giận của anh, cô lại ngồi xuống, hướng anh cười cười, nói, “Vậy anh đi đi, ngay ở nơi vào cửa.”
Sắc giận của Lâm Tiêu Mặc thoáng chốc thả lỏng, xoay người lấy bóp tiền đi xuống lầu.
Anh đi chưa lâu, di động của Thích Giai rung lên, cô mở ra, thấy tin nhắn của anh, “Lúc này mới nghe lời như vậy.”
Thích mẹ vỗ vỗ con gái đ