Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1328 lượt.
trước đó thì Tô Thư còn nhỏ, cô phải trông con nên khi đón Tết ở nhà đều không ngủ chung với Cố Nguyên. Nhưng năm nay ông bà hai bên cứ ôm lấy khư khư Tô Thư, bữa tối bất luận thế nào cũng đưa bé đi ngủ cùng, cô và Cố Nguyên không thể viện cớ không ngủ chung được.
Tô Dao có chút hối hận về sự bồng bột của mình. Không thể không nói rằng vì lẫn tránh Hứa Đông Dương cô mới gấp rút cùng Cố Nguyên về nhà, nhưng từ giờ tới tết còn hơn mười ngày nữa, khoảng thời gian này sẽ như thế nào?
Ngày trước coi Cố Nguyên là anh trai còn đỡ, bây giờ biết anh có tình cảm với mình rồi thì làm sao có thể ở lại căn phòng này được.
Bên này thì mẹ Cố Nguyên đang bận rộn thu dọn phòng cho con trai và con dâu, Tô Dao vội chạy qua giúp bà. Cố Nguyên đứng ở cửa, cười cười.
Anh vội vã đưa cô rời khỏi cũng là vì không muốn cô bị ảnh hưởng từ người đàn ông đó. Nhưng anh cũng quên không nghỉ tới vấn đề này.
Tô Dao chuẩn bị giường xong bèn đứng dậy, đúng lúc nhìn thấy Cố Nguyên đang đứng ở cửa, ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt anh, hai người ngượng ngập nhìn đi chỗ khác.
Tô Thư rất thích khuôn viên này ở Bình Thành, bởi vì ông bà nội, ông bà ngoại đều ở đây, hơn nữa trong khu này có rất nhiều bạn nhỏ. Tô Thư vừa mới tới đã vội ùa ra sân chơi với các bạn nhỏ một cách vui vẻ.
Tô Dao không yên tâm, theo ra ngồi ở hành lang trông chừng
Cố Nguyên cầm theo đĩa lạc ra ngồi trước mặt Tô Dao, nhìn ra bên ngoài rồi không nhịn được cười: “Ngày bé chúng ta cũng như thế này.”
Tô Dao quay sang nhìn Cố Nguyên, mỉm cười.
Ngày nhỏ, cô luôn nhõng nhẽo với Cố Nguyên. Cố Nguyên hơn cô năm tuổi, có một người anh trai hơn mình nhiều tuổi như vậy là một việc vô cùng tự hào. Cô vẫn nhớ nhà trẻ và trường tiểu học cách nhau một bức tường, giờ ra chơi Cố Nguyên đứng ở hành lang trên tầng ba của trường tiểu học nhìn sang sân bên này của nhà trẻ, nếu có ai bắt nạt cô, anh sẽ là người đầu tiên xông vào. Khi đó rất nhiều người biết Tô Dao có một người anh trai vô cùng lợi hại.
Hai người ngồi cạnh nhau vừa tắm nắng vừa ôn lại kỷ niệm thời thơ ấu, xem ra rất hòa hợp. Bố mẹ hai bên ban đầu còn lo về hôn nhân của họ, bây giờ nhìn thấy hai con như vậy cũng yên tâm phần nào.
Bố Cố Nguyên huých tay mẹ Cố Nguyên: “Em xem, hai con không phải là rất hòa hợp sao, em cứ lo lắng quá.”
Buổi tối cả hai gia đình cùng quay quần ngồi ăn tối. Ăn xong bố Cố Nguyên và bố Tô Dao cùng chơi cờ, còn hai bà thì thu dọn trong bếp. Tô Dao ban đầu rất muốn vào bếp phụ hai mẹ nhưng bị hai người đẩy ra: “Ra ngoài chơi, đừng làm vướng tay vướng chân.”
Tô Dao dở khóc dở cười đi ra phòng khách. Cố Nguyên nghe thấy câu nói của hai mẹ thì không nhịn được cười, kéo Tô Dao ngồi xuống bên cạnh, cọ vào mũi cô: “Em à, dù là mẹ của trẻ con rồi nhưng trong mắt mẹ thì em vẫn chưa lớn.”
Tô Dao cười thành tiếng, khuôn mặt cô sáng bừng lên.
Cố Nguyên nhìn thấy cô như vậy cũng cười vui.
Chín giờ tối Tô Thư đã bắt đầu buồn ngủ, mẹ Tô Dao bèn đưa cô bé về bên nhà ngủ. Bố mẹ Cố Nguyên, Tô Dao và Cố Nguyên ngồi ở phòng khách nói chuyện một lúc, mẹ Cố Nguyên véo người bố Cố Nguyên, ông bèn ho hai tiếng, đứng dậy nói: “Muộn rồi, hôm nay các con cũng mệt cả ngày rồi, đi nghỉ sớm đi.”
“Đúng đấy, đi nghỉ sớm đi, Cố Nguyên đã lái xe cả chiều rồi
Mẹ Cố Nguyên đứng lên, vội vã kéo bố Cố Nguyên lên gác “Anh đi vào, đi ngủ.”
Bóng hai người nhanh chóng khuất sau cầu thang. Tô Dao quay đầu nhìn Cố Nguyên, cô ngại ngùng tránh ánh mắt của anh. Cố Nguyên cười nhẹ, đứng dậy kéo lấy tay cô: “Đi thôi, chúng ta đi nghỉ nào.”
Trước đây hai người chưa phải là chưa từng gặp trường hợp như thế này, đều là Cố Nguyên nằm ngủ ở dưới sàn. Hai người vào phòng, đóng cửa lại. Tô Dao nhìn lên giường, khi dọn phòng mẹ Cố Nguyên nói bà trải chăn, khi đó cô ra ngoài trông Tô Thư, bây giờ chỉ có một chiếc chăn phủ lên giường đôi.
Cố Nguyên nhìn lên giường, ánh mắt không thay đổi, anh bật đèn ngủ phía đầu giường, tắt điện phòng, cởi áo khoác ngoài vứt lên ghế, quay sang nhìn Tô Dao, như cười: “Em không ngủ à?”
Tô Dao đứng ở đó không cử động.
Cố Nguyên không nỡ trêu Tô Dao, đi tới xoa xoa vào đầu cô: “Đây không phải là lần đầu tiên ngủ cùng anh, lẽ nào em không tin anh?”
Cũng đúng, lần trước khi hai gia đình đến Nam Thành, hai người đã ngủ cùng nhau hai đêm. Thế nhưng khi đó Cố Nguyên còn lấy cớ xem bóng đá, hầu hết thời gian ngủ ngoài phòng khách.
Tô Dao nhìn anh gượng cười rồi từ từ cởi áo khoác ngoài ra, mặc áo len và quần ngủ lên giường nằm, quay người quay sang bên không nhìn Cố Nguyên.
Cố Nguyên tắt điện, nằm cạnh Tô Dao.
Căn phòng yên lặng không một tiếng động.
Tô Dao không ngủ được.
Nóng.
Mặc áo len đắp chăn, không lâu sau cô cảm thấy mồ hôi đang thấm ra.
Trong phòng rất ấm, làm cô nóng đến mức buồn bực trong người nhưng không dám động đậy, cắn răng chịu đựng, chẳng bù cho Cố Nguyên nằm bên cạnh, mặc quần áo ngủ nên ngủ rất ngon là
Tô Dao cuối cùng chịu không được, trở mình, nằm thẳng nhìn lên trần nhà, giơ tay sờ sờ trán mình, mồ hôi ướt đẫm.
“Em không