Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
ngốc, chỉ sợ mình đối với người ta chưa đủ tốt, không ngờ kết hôn rồi, cả đời này đều bán cho hắn làm trâu làm ngựa, giặt quần áo, cơm nước, sinh
Lời của Tôn Mai khiến cả nhóm được một trận cười khóc. Tô Dao khẽ cười, cúi đầu như suy nghĩ.
Đúng rồi, nếu hai người ở cạnh nhau, sống với nhau cả đời thì ngoài tình cảm còn có rất nhiều thứ khác phải quan tâm. Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh không nhìn cô, đang nheo mắt nhìn đập nước ở phía xa.
Nước ở hồ đã đóng băng, những người làm việc ở đây đã chọc mấy lỗ, một vài cậu bé ngồi ở đây câu cá. Đoàn người tới gần rồi mỗi người tản về một phía. Các chị em tò mò đi xem mọi người như thế nào rồi đứng ở đó buôn chuyện, trêu đùa.
Cố Nguyên kéo Tô Dao đang đi cạnh, định tìm nơi nào đó ngồi xuống, quay sang nhìn cô: “Em buồn không?”
Tô Dao mỉm cười lắc lắc đầu. Cố Nguyên đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trước trán cô: “Mình ở đây một đêm, sáng sớm mai sẽ về.”
Bất luận là lúc nào anh cũng chăm sóc cô tỉ mỉ. Tô Dao khẽ gật đầu, trái tim cô mềm ra vì cảm động.
“Vợ chồng cậu dính nhau quá, cố tình chọc ghẹo chúng tôi phải không?”
Tiêu Vân đi lại gần, trợn mắt nhìn Cố Nguyên, kéo Tô Dao vào tốp chị em: “Vợ cậu bọn tôi dắt đi rồi, cậu đứng đó mà đợi.” Nói vừa dứt lời, cô vỗ vỗ vào tay Tô Dao: “Đi với chị, bọn chị sẽ nói cho em nghe những chuyện rất hay về cậu ấy.”
“Ê.” – Cố Nguyên dở khóc dở cười – “Làm vợ tôi sợ quá chạy mất thì các cô không xong với tôi đấy.”
“Chúng tôi đều đã kết hôn bao nhiêu năm rồi, sợ gì hả.”
Tiêu Vân quay lại ăn miếng, trả miếng Cố Nguyên. Tô Dao chẳng còn cách nào khác, đành để bị kéo đến ngồi bên cạnh các chị đang uống trà, ăn lạc.
Hai người chơi bên hồ cả chiều. Cố Nguyên đi câu cá, Tô Dao thì nghe họ kể về chuyện trước đây của Cố Nguyên. Thi thoảng anh quay đầu sang nhìn cô cười cười, Tô Dao cảm thấy tim mình khẽ run lên, có một cảm giác kỳ lạ khó din tả bằng lời. Dường như người đàn ông trước mặt và mình là một đôi vợ chồng thật sự, đang trải qua cuộc sống hạnh phúc giản đơn: cùng về nhà đón tết, cùng trông con, cùng đi họp lớp với bạn bè, cùng nhau đối mặt với những việc vụn vặt đổ vỡ trong cuộc sống.
Đây có lẽ là những thứ mà cô cần?
Buổi tối ăn cơm xong, Hứa Phóng phân phòng cho mọi người. Cố Nguyên và Tô Dao ở tầng thượng. Vào đến phòng, Tô Dao thở phào nhẹ nhõm, phòng ở đây là phòng hạng tiêu chuẩn, hai giường đơn, chí ít cũng thoải mái hơn nhiều so với ở nhà.
Căn phòng được thiết kế với cửa sổ hướng thiên. Tắt đèn rồi cô khẽ nằm xuống, nhìn lên trên, qua cửa sổ là cả một bầu trời sao lấp lánh.
“Đi dã ngoại không phải là không có cái hay, chí ít là buổi tối còn có thể ngắm sao.”
Cố Nguyên khẽ nói trong bóng đêm. Tô Dao “ừm” một tiếng.
Ở thành phố cũng có sao nhưng chúng đều bị che khuất bởi bê tông cốt thép, làm sao chúng ta có thể ngắm được trời đêm?
Tô Dao khẽ trở mình trong chăn, nằm cho thoải mái hơn. Đêm ở đây vô cùng yên tĩnh, dường như có thể nghe rõ tiếng thở dài và tiếng tim đập của chính mình.
Tô Dao không kìm được, khẽ quay sang nhìn Cố Nguyên.
Do căn phòng được thiết kế cửa hướng thiên nên có thể nhìn rõ đồ vật trong phòng. Mắt người sau khi quen với bóng tối có thể nhìn rõ người bên cạnh với một khoảng cách không xa. Ánh sáng mờ mờ càng làm nổi rõ khuôn mặt của anh, Cố Nguyên vốn là một người đàn ông đẹp trai, lúc này nhìn anh giống như một pho tượng.
Anh là một người đàn ông rất quyến rũ.
Có lẽ là vì lớn hơn cô năm tuổi, lại trải qua không ít khó khăn nên so với bạn bè cùng tuổi, anh trưởng thành hơn rất nhiều. Cố Nguyên bình thường có vẻ rất trầm lắng, nói ít, nhưng ở cạnh bạn bè lại rất được yêu quý.
Tô Dao nhớ tới lúc chiều, Tiêu Văn và Tô kể cho cô nghe những chuyện ngày xưa của Cố Nguyên
Lúc đó anh rất được yêu quý, các cô gái thích anh không phải là ít, nhưng anh chỉ chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong mắt anh, ngoài nhiếp ảnh, thì dường như không có gì khác. Rồi Tôn Mai nói, giọng mang chút chua xót nửa như trách móc, nửa như trêu đùa: “Nếu biết cậu ấy là người biết thương vợ như vậy, khi ấy dù gì thì cũng phải cưa bằng được.”
Nói một cách nghiêm túc, điều kiện bây giờ của Cố Nguyên cũng rất tốt.
Một người đàn ông mới ba mươi tuổi, cao ráo đẹp trai, có nhà có xe, có danh vọng, có học vấn, có sự nghiệp của riêng mình, lịch thiệp, từ anh toát ra một sức hút ấm áp. Nếu mình còn là một cô gái tuổi đôi mươi, đứng trước người đàn ông như vậy sẽ không phải suy nghĩ và phản kháng gì nữa.
Đây là lần đầu tiên Tô Dao ngắm nhìn Cố Nguyên khi đã ở một vị trí khác. Có lẽ vì quá quen thuộc nên hai người dường như có một khoảng cách mơ hồ, cô đã bỏ qua rất nhiều thứ ở anh.
Một người đàn ông xuất sắc như vậy tại sao lại chọn cô, nhất là khi biết rõ cô đã có con với người đàn ông khác?
Anh đối với cô có phải là tình cảm thực sự hay chỉ là thói quen sống cùng nhau nhiều năm qua, thậm chí từ nhỏ tới lớn, việc chăm sóc cô đã trở thành thói quen của anh?
Có khi nào Cố Nguyên sẽ gặp người anh thật sự thương yêu vào một ngày nào đó, sau