Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương
Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1332 lượt.
ng Hứa Đông Dương tràn ngập sự hối hận. Nhưng nhìn Cố Nguyên đang đỡ Tô Dao, còn cô thì nắm tay anh ta, sự hối hận trong lòng Hứa Đông Dương không còn nữa, thay vào đó là sự phẫn nộ và ghen tuông trào dâng: “Tôi nói gì, anh nghe không rõ
Hứa Đông Dương đưa ánh mắt lướt qua Cố Nguyên, dừng lại trên người Tô Dao, lạnh lùng nói: “Tôi có nói oan cho em nửa câu nào không Tô Dao?”
Hai môi Tô Dao run run, nói không ra lời. Sự chỉ trích của anh, thái độ lạnh lùng của anh giống như từng nhát dao đâm vào tim cô, đối với những lời anh nói, cô không một câu phản bác.
Tô Dao không thốt nên lời, Cố Nguyên đưa tay ôm cô vào lòng, nói thay cô: “Dù những gì anh nói là thực, cũng không có nghĩa là anh có tư cách tới đây làm nhục Dao Dao.”
Hứa Đông Dương giật mình, không nói gì. Hai tay anh nắm chặt không buông.
Anh ta đang làm gì?
Anh làm sao có thể lăng nhục Tô Dao?
Tại sao anh làm việc gì cũng nhằm làm tổn thương cô?
Rõ ràng là trong lòng anh không nghĩ như vậy, tại sao anh lại tự mình đẩy cô càng lúc càng xa anh?
Cố Nguyên áp đầu Tô Dao vào lòng, không để cô và Hứa Đông Dương nhìn nhau: “Còn nữa, dù anh và Tô Dao đã từng xảy ra chuyện gì, tôi dù có là chồng cũ của cô ấy, nhưng tôi vẫn là người thân của cô ấy. Còn anh, anh không có tư cách gì để chỉ trích cô ấy bất kể chuyện gì. Mời anh rời khỏi nhà tôi, nhà tôi không chào đón
Cố Nguyên bước lên một bước, cánh cửa trước mặt Hứa Đông Dương đóng “sầm” một tiếng rồi khép chặt.
Hứa Đông Dương không biết mình đã đứng ngoài hành lang bao lâu. Chiếc đèn báo tắt không lâu sau đó, anh đứng yên, cô độc trong bóng tối, còn cô đã là thành viên trong một gia đình khác. Anh làm tổn thương cô, có một người đàn ông khác được gọi là người thân đứng ra bảo vệ cô.
Những việc này lẽ ra phải là anh làm.
Vị trí ở bên cạnh cô lẽ ra phải là anh.
Bây giờ anh chỉ có thể đứng ở đây, ngoài hối hạn vì những hành động của mình, anh chẳng thể làm được gì.
Cố Nguyên đóng cửa lại, trầm lặng nhìn vào cánh cửa rất lâu rồi mới quay người nhìn Tô Dao.
Khác với vẻ ngoài bình tĩnh, lòng anh là những cơn sóng trào dâng.
Ngay từ đầu anh đã cảm nhận thấy, mối quan hệ giữa Tô Dao và người đàn ông gọi là cấp trên của cô không hề đơn giản, hơn nữa, những lời nói mà Hứa Đông Dương nói khi nãy Tô Dao không lên tiếng phủ nhận nửa lời.
Anh tất nhiên không cho rằng Tô Dao là một người phụ nữ dễ dãi, nhưng để giải thích cho điều đó chỉ có một cách duy nhất
“Anh ta…”
Cố Nguyên cất tiếng hỏi, cố giữ cho mình bình tĩnh: “Là cha của Tô Thư?”
Tô Dao ngẩng đầu lên nhìn Cố Nguyên, cô không trả lời, nhưng thái độ của cô đã nói cho anh biết câu trả lời.
Thật buồn cười.
Thực ra người không có tư cách gì phải là anh. Người đàn ông vừa rồi là cha đẻ của đứa bé, còn anh chỉ là người chồng trên danh nghĩa, thậm chí là người chồng cũ đã ly hôn với cô lại tự xưng mình là người nhà, người thân của cô, còn anh ta thì không có tư cách gì để chỉ trích cô.
Cố Nguyên ngoảnh đầu đi. Tô Dao từ trước tới nay chưa bao giờ kể chi tiết cho anh về những việc đã từng xảy ra, anh cũng không biết bố đẻ của đứa trẻ là ai. Chỉ là cô gặp lại anh ta, nhưng cũng không hé lộ với anh nửa lời. Thực ra thì Tô Dao không tin anh hay là cô đối với Hứa Đông Dương vẫn còn tình cảm?
Dù khả năng nào đi nữa thì tất cả đều giồng như những mũi kim châm vào tim anh, khiến anh đau đớn âm thầm.
Cố Nguyên chợt thấy ân hận vì đã ly hôn với Tô Dao, nếu chưa ly hôn thì chí ít anh còn có thể lợi dụng mối quan hệ trên pháp luật để giữ cô lại. Còn bây giờ, anh dựa vào điều gì để giữ cô lại đây?
“Muộn rồi, em ngủ đi.”
Cố Nguyên không nhìn Tô Dao, anh đi ngang qua cô, trở về phòng mình. Tô Dao đợi cho đến khi anh chuẩn bị bước vào phòng mới nói: “Đợi đã.”
Cố Nguyên dừng bước nhưng không quay đầu lại.
Gọi anh lại rồi nhưng Tô Dao không biết mình có thể giải thích với anh điều gì, hoặc tại sao phải giải thích với anh.
Quan hệ của cô và Cố Nguyên khép lại rồi, giải thích là mình không xảy ra chuyện gì với Hứa Đông Dương cũng có nghĩa là tự thú nhận rằng mình có tình cảm với anh; mà cô, cô vẫn chưa hiểu rõ, Cố Nguyên trong lòng mình thực sự có vị trí như thế nào.
“Anh… anh đi ngủ sớm đi.”
Tô Dao nói không ra lời. Ánh mắt chờ đợi của Cố Nguyên phút chốc lại tràn ngập sự thất vọng. Anh vẫn không quay đầu lại, đáp lại một tiếng rồi đẩy cửa bước vào phòng.
Tô Dao bất lực ngồi xuống ghế sofa, ôm lấy mặt mình. Tại sao lại xảy ra sự việc như vậy?
Khoảng cách giữa hai chúng ta
Ngày hôm cô được nghỉ bù một ngày vì đã đi công tác suốt đợt lễ, Tô Dao cũng không muốn đi làm để lại phải đối diện với người đàn ông mà cô không biết phải đối diện như thế nào.
Mới sáng sớm Tô Thư đã thức dậy, nằm cuộn tròn trong vòng tay Tô Dao. Mấy ngày không gặp mẹ tâm trạng của cô bé dễ dàng trở nên bất an. Tô Dao ôm mãi con trong lòng, nằm trên kể truyện cổ tích Cách Lâm.
Cố Nguyên thức dậy muộn hơn Tô Dao một chút, anh vừa đẩy cửa b