Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.
r>Tay anh lạnh cóng, người anh vẫn còn hơi lạnh. Tô Dao giúp anh cởi áo khoác ngoài: “Sao người anh lại lạnh như vậy? Trên xe anh không mở điều hòa sao?”
“Mở rồi.” Cố Nguyên ngồi xuống cạnh giường, kéo Tô Dao đang đứng trước mặt mình, ôm vào lòng: “Mẹ nói em sang bên này ngủ, anh đứng ở sân một lúc, nhìn thấy đèn phòng khách còn sáng nên mới quyết tâm sang gõ cửa.”
“Anh không sợ lạnh à?”
Tô Dao đưa tay vuốt má anh. Anh quay đầu hôn vào tay cô: “Anh không nhịn được, anh muốn nhìn thấy em.”
“Đã hơn ba mươi tuổi rồi, làm sao mà lại quyến luyến thế này?” Tô Dao cười cười. Nụ cười nhẹ nhàng của cô khiến anh cảm thấy lái xe đêm hôm về cũng đáng, đứng lâu ở ngoài sân như vậy cũng đáng.
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.
Cố Nguyên nằm ra sau, kéo Tô Dao ngã người xuống, rồi đè cô xuống, hôn lên môi cô.
Ham muốn kìm nén lâu như vậy, làm sao mà một đêm có thể khiến anh thỏa mãn?
Ban đầu là nụ hôn nhẹ nhàng êm á rồi sau đó nóng bỏng ngây ngất. Hơi thở Cố Nguyên càng lúc càng gấp, tay của anh lần cởi áo cô, cúi xuống vuốt ve thân thể cô. Tô Dao nhớ lại chuyện hôm trước, nâng đầu Cố Nguyên, bắt anh tạm thời dừng lại: “Đêm qua anh có dùng bao cao su không?”
Cố Nguyên khẽ chau mày: “Trong hoàn cảnh đó làm sao anh có thể nghĩ tới việc dùng bao?”
Không phải vì anh không nghĩ tới việc kiềm chế bản thân, anh muốn có con với cô.
“Anh…” – Tô Dao tức giận, nhưng có chút lo lắng - “Có bầu thì sao?”
“Dao Dao” – Cố Nguyên đưa tay vuốt mặt cô, nhìn cô lặng lẽ: “Sinh cho anh một đứa con không tốt sao?”
Tô Dao không biết phải nói với Cố Nguyên thế nào về việc con cái.
Nói không muốn có con của anh? Nhìn sự kì vọng ở sâu trong mắt anh, lời nói đang định thốt ra Tô Dao đành nén lại, cô muốn chọn một thời điểm khác cùng anh ngồi bàn bạc vấn đề này. Ban đêm anh về bị lạnh lâu như vậy, cô không nhẫn tâm nói đến những việc khiến anh không vui vào lúc này.
Ngày thứ hai tỉnh dậy vẫn là toàn thân ê ẩm.
Cố Nguyên dường như không hề biết kiềm chế, ban đầu cô nghĩ rằng một người đàn ông hơn ba mươi tuổi thì thể lực cũng kém hơn một chút, nhưng ở Cố Nguyên chẳng thấy có dấu hiệu gì cả.
Nhân lúc Cố Nguyên còn đang ngủ say, Tô Dao thức dậy sớm, vội chạy ra tiệm thuốc vừa mở cửa mua một liều thuốc tránh thai khẩn cấp, cô hy vọng không quá muộn.
Mua thuốc xong Tô Dao đi sang chợ rau gần đó, mua ít rau cải, vừa xách rau cải vừa chầm chậm bước về nhà.
Buổi sáng rất lạnh, hơi thở trước mặt biến thành khói. Không biết là Cố Nguyên đã thức dậy hay chưa, Tô Dao còn đang suy nghĩ như vậy thì từ xa đã nhìn thấy anh đứng ở cổng sân. Nhìn thấy cô, anh sải bước băng qua.
Cố Nguyên đưa tay ra cầm lấy chiếc túi trên tay cô rồi vuốt tóc cô, ôm cô vào lòng, cả hai cùng thả bước chầm chậm về nhà: “Sớm vậy mà em đã dậy rồi, sao em không ngủ thêm một lúc nữa?”
“Em không ngủ được, dậy giúp mẹ mua ít rau.”
“Ngủ không được, lẽ nào đêm qua anh chưa cố gắng đủ sao?” Anh cúi đầu, mỉm cười trêu cô.
Tô Dao đỏ mặt, đưa tay ra véo nhẹ anh thì bị anh nắm tay lại, nhoài người sang hôn môi cô, thở dài một tiếng: “Dao Dao, em không biết đâu, không nhìn thấy em là anh luôn cảm thấy bất an.”
Đúng rồi, cảm thấy bất an, anh vẫn chưa đủ tự tin rằng mình đã hoàn toàn sở hữu được cô.
Giữa hai người tuy đã có những bước đột phá khiến cho Tô Dao đứng về phía anh, nhưng trong lòng anh vẫn còn những ưu tư. Anh vẫn còn nhớ lúc trong siêu thị, khuôn mặt cô bao trùm sự đau thương tuyệt vọng, anh cũng vẫn nhớ khi từ công ty Hứa Đông Dương về, cô đã tắm nước lạnh trong nhà tắm lâu thế nào.
Anh biết dù thế nào đi nữa, người đàn ông đó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời cô, dù đã sáu năm nhưng khi gặp lại, cô không thể không quan tâm đến anh ta.
Bởi vì bất an, bởi vì hoài nghi, anh luôn cần một thứ để khẳng định tình cảm giữa anh và cô, để chứng minh giữa anh và cô có một mối quan hệ bền chặt không gì phá vỡ được. Sợi dây kết nối không thể mài mòn, sợi dây kiên cố nhất hiển nhiên là đứa con.
Cũng như là một sự so sánh trong tiềm thức, dường như có đứa con giữa anh và Tô Dao, anh mới thực sự có thể phân chia cao thấp với Hứa Đông Dương, không cảm thấy lo lắng như lúc này.
Hai người về đến nhà Cố Nguyên, mẹ Cố Nguyên đã thức dậy, đang chuẩn bị đồ ăn sáng, nhìn thấy các con, bà gọi họ vào phòng. Bàn tròn toàn là lễ phẩm chúc tết bà con thân thích, mẹ Cố Nguyên hầu hết đều đã đánh dấu từng lễ một, bà muốn Cố Nguyên lái xe đến từng nhà biếu lễ trước mười hai giờ.
Đây là phong tục của địa phương, vào ngày 25 tháng chạp, trước mười hai giờ trưa phải đem biếu lễ hết cho bà con thân thích, cầu mong những điều tốt lành. Cố Nguyên đáp “dạ” một tiếng rồi vào phòng, trên giường chất đống lễ phẩm các loại
Cố Nguyên thở dài một tiếng rồi bắt đầu đem lễ ra ngoài. Mẹ Cố Nguyên đi theo, ngồi xuống cạnh giường, cùng Tô Dao thu dọn, sắp xếp lại những lễ nhỏ trên giường.
Mẹ Cố Nguyên cầm lấy một chiếc quần của trẻ nhỏ, đưa cho Tô Dao xem: “Cậu của Cố Nguyên vừa rồi có một thằng c