Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Sau Ly Hôn

Sống Chung Sau Ly Hôn

Tác giả: Hồ Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

háu trai, sang năm là đầy tháng. Mẹ cũng không biết tặng nhà bên cái gì nên mua toàn đồ dùng cho trẻ con. Con xem đồ trẻ con bây giờ so với đồ của Tô Thư mấy năm trước. mẫu mã chủng loại nhiều vô kể.”
Tô Dao đáp “dạ”một tiếng rồi cầm lấy chiếc túi mẹ đưa để xem, vừa nhìn đã thấy đây là loại quần áo vô cùng mềm mại: “Đồ trẻ con bây giờ càng lúc càng tốt.”
Mẹ Cố Nguyên nhìn sắc mặt Tô Dao, bà bắt đầu thăm dò: “Dao Dao à, trước đây Cố Nguyên đi đông đi tây, bây giờ đã ổn định rồi, các con dự định bao giờ có thêm cháu nữa?”
Tô Dao bất ngờ, không ngờ mẹ chồng cô cuối cùng cũng không kìm nén được, đang hỏi cô trực tiếp về vấn đề này. Cô chưa kịp trả lời thì Cố Nguyên đã sắp xếp xong đồ đạc, quay trở lại phòng, nghe thấy câu hỏi của mẹ mình.
Cố Nguyên bước đến ôm lấy Tô Dao, nhìn về phía mẹ, mỉm cười: “Mẹ, nếu không có gì đặc biệt thì sang năm, đợi đến sang năm chúng con sẽ sinh thêm một nhóc nữa.”
“Tốt, tốt.”
Mẹ Cố Nguyên nghe vậy cười rạng rỡ: “Cũng may các con đều về Bình Thành, Dao Dao sinh con, mọi người còn có thể giúp một tay chăm sóc hoặc trông nom Tô Thư. y da, thì ra các con cũng sớm có kế hoạch rồi, mẹ với bố con cứ lo lắng phí công.”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên, buồn buồn không nói gì.
Thật lâu mới chuyển được toàn bộ lễ phẩm lên xe, sau khi giúp Cố Nguyên sắp xếp xong lễ phẩm, Tô Dao đóng cửa xe lại, đứng bên ngoài cửa xe nhìn Cố Nguyên: “Chút nữa Tô Thư dậy, em trông con, anh đi sớm về sớm.”
“Dao Dao.” Cố Nguyên hạ kính cửa xuống, nhìn cô: “Có phải là em không vui?”
Tô Dao
Anh nhìn cô hồi lâu: “Có phải vì việc có con không?”
“Chỉ là em không thích việc lớn như vậy mà anh không hề hỏi qua ý kiến của em đã vội đưa ra lời hứa dứt khoát như vậy.”
“Dao Dao”
Cố Nguyên ngừng lại, cảm thấy tim mình nhói đau: “Có phải là em không muốn có con với anh?”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên, dường như có một sức ép ập tới. Anh đang đợi câu trả lời của cô.
“Em chỉ cảm thấy như vậy thật không công bằng với Tô Thư.”
Tô Dao do dự hồi lâu, quyết định nói thật những gì mình đang suy nghĩ. Nếu không giải quyết thì việc này sẽ luôn tồn tại giữa anh và cô.
“Anh đối với Tô Thư không tốt sao?”
Cố Nguyên nhướng mày, giọng có vẻ không vui: “Sáu năm nay, lẽ nào anh không coi con bé như con mình sao?”
“Không phải…” – Tô Dao khó nhọc lựa chọn lời lẽ, cô muốn nói rõ suy nghĩ của mình nhưng lại không muốn làm tổn thương Cố Nguyên – “Con bé rốt cuộc vẫn không phải là con đẻ của anh, nếu có thêm đứa nữa chắc chắn tình yêu và sự quan tâm của chúng ta dành cho con sẽ bị san sẻ, em…”
“Tô Dao.”
Cố Nguyên ngắt lời Tô Dao một cách dứt khoát: “Thực ra người để ý là em chứ không phải anh, em luôn nghĩ Tô Thư không phải con gái ruột của anh, anh có con mình rồi chắc chắn sẽ ghét bỏ con bé.”
Cố Nguyên dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Em nói rằng như vậy là không công bằng với Tô Thư, nhưng em không nghĩ rằng, như vậy có công bằng với con của chúng ta hoặc có công bằng với anh hay không?”
Dứt lời, Cố Nguyên hạ cửa xe xuống rồi lái xe đi.
Tô Dao đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, lời nói của Cố Nguyên khiến trái tim cô như tắc nghô cảm thấy khó chịu vô cùng.
Muốn có một kết cục lưỡng toàn xem ra thật khó.
Chiếc xe của Cố Nguyên vừa ra khỏi sân chưa đầy một phút thì chiếc xe SUV màu đen đã ngoặt vào trong sân.
Tô Dao đang định quay người bước vào nhà, nghe thấy tiếng xe hơi, nghĩ là Cố Nguyên quay về, cô vội quay người nhìn lại thì chết sững tại chỗ.
Chiếc SUV màu đen dừng lại, bước xuống là một người đàn ông cao lớn, anh bước thẳng tới phía cô.
Hứa Đông Dương tháo găng tay ra, anh nhìn quanh, cuối cùng dừng lại ở Tô Dao: “Tôi còn cho rằng chỗ này rất khó tìm, không ngờ lại dễ tìm như vậy.”
Tô Dao cảm thấy vô cùng bực bội, vừa mới tranh cãi với Cố Nguyên thì người cô không muốn gặp nhất lại tìm tới.
“Thì ra nhà em ở đây.” – Hứa Đông Dương dừng lại hồi lâu rồi quan sát thái độ của Tô Dao - “Hình như em không muốn gặp tôi?”
Gương mặt anh hiện ra nụ cười châm biếng: “Sao vậy, bởi vì em và hắn quyết định tái hôn nên sợ tôi đến phá hỏng việc của em?”
Tô Dao bất giác quay đầu nhìn về phía sau lưng, may mà bố mẹ Cố Nguyên đều đang ở trong phòng. Tô Dao chau mày, bước ra ngoài: “Có việc gì ra ngoài nói.”
Hứa Đông Dương đứng tại chỗ một lúc, cuối cùng cũng đi theo cô.
Hai người đi một mạch tới công viên cạnh bờ sông. Tô Dao sau khi biết chắc chắn rằng cuộc trò chuyện của mình và anh không bị người quen nghe thấy mới bắt đầu nói: “Hứa Đông Dương, thực ra anh muốn gì?”
“Em thực sự muốn tái hôn với anh ta?” Anh cúi đầu nhìn cô.
“Đúng.”
“Tại sao?
“Cố Nguyên là một người chồng tốt.”
“Nếu là một người chồng tốt, vậy sao ban đầu em còn ly hôn?”
“Đó là sai lầm của tôi” – Tô Dao dừng lại rồi nói tiếp – “Hứa Đông Dương, tôi muốn nói cho anh biết, chuyện giữa tôi và anh đã trôi qua từ rất lâu rồi, tôi bây giờ có cuộc sống riêng của mình, tôi có người thân của mình, tôi không muốn anh tới tìm tôi, làm phiền tôi…”
Tại sao cô lại dứt khoát rời bỏ a


Pair of Vintage Old School Fru