Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Sau Ly Hôn

Sống Chung Sau Ly Hôn

Tác giả: Hồ Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.

nh không một chút lưu luyến?
Nhưng chỉ cần từ ánh mắt, lời nói anh đều có thể cảm nhận được rằng cô còn tình cảm với anh.
Nếu đã như vậy, tại sao cô lại kiên quyết rời xa anh?
“Dao Dao.” Hứa Đông Dương bước lên phía trước, ép cô lùi sau tới tận lan can bao quanh bờ sông, đến khi cô không thể lùi thêm được nữa, anh cúi đầu nhìn cô: “Muốn anh đi thì hãy nói với anh rằng em không yêu anh.”
Tô Dao hít một hơi, quay đầu nhìn Hứa Đông Dương, nói: “Tôi không yêu…”
Trong lòng anh chợt dâng trào sự tức giận, tức giận cô, tức giận với chính mình.
Tại sao khi đối diện với cô, anh lại giống như một đứa trẻ, anh không hiểu tại sao mình đã cố gắng nhiều như vậy mà lại không có được cô?
Hứa Đông Dương kéo mạnh Tô Dao về phía mình, hôn cô, ngăn không cho cô nói những lời tiếp theo.
Tô Dao giãy giụa, anh bèn dùng sức siết chặt mọi phản kháng của cô.
Môi anh mạnh mẽ đến đau đớn, đáy mắt anh trào dâng sự tức giận. Mùi máu giữa những kẽ răng đang lan đi, anh vẫn không buông cô dù đau, ngược lại, anh càng hôn cô thật sâu, muốn chiếm đoạt cô.
Khao khát từ nụ hôn, môi Hứa Đông Dương vừa đỏ vừa sưng, thậm chí còn bị cắn chảy máu. Vừa mới buông ra, Tô Dao đã đưa tay tát anh thật mạnh.
Hứa Đông Dương vội nắm chặt bàn tay cô đang tát vào mặt anh, giọng trầm xuống: “Bây giờ mới chỉ là một nụ hôn thôi mà em muốn tát anh?”
Mắt cô long lanh ngấn lệ, cô cảm thấy xấu hổ tủi nhục, và còn một thứ khác nữa, khiến cô trở nên giận giữ thương tâm.
Tô Dao như vậy khiến trái tim Hứa Đông Dương như mềm ra, tay anh khẽ nới lỏng: “Dao Dao…”
“Anh đi đi!” – Tô Dao giật tay ra khỏi anh, nhìn anh lạnh lùng – “Tôi nói với anh thêm một lần nữa, tôi không yêu anh, tôi bây giờ có cuộc sống riêng của mình, anh đừng luẩn quẩn quanh tôi nữa.”
Tô Dao bỏ đi vội vã, cô không muốn ở lại bên Hứa Đông Dương thêm một phút nào nữa.
Cô cảm thấy mình bị sỉ nhục, anh không bao giờ để ý đến nguyện vọng, mong muốn cũng như suy nghĩ của cô, anh luôn cướp đoạt lấy những gì anh muốn. Cô cảm thấy lo sợ, lo sợ sự việc vừa rồi bị người nhà nhìn thấy, lo sợ cái tin cô và Cố Nguyên ly hôn bị người nhà phát giác, lo sợ Hứa Đông Dương sẽ tiếp tục đi theo phá hỏng cuộc sống bình yên vốn có của cô.
Cô cảm thấy buồn.
Những tình cảm khác nhau đan xen trong cô khiến cô không thể bình tĩnh trở lại.
“Dao Dao.”
Bước chân cô đột nhiên dừng lại, cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, quay người nhìn sang, không biết mẹ Cố Nguyên đã đi ra khỏi cổng khuôn viên khu nhà từ lúc nào.
Mẹ Cố Nguyên nhìn gương mặt đỏ bừng của Tô Dao một cách nghi ngờ: “Con làm sao vậy?”
“Con không sao, con lạnh quá.”
Tô Dao gượng cười: “Mẹ, sao mẹ lại đứng ở đây?”
“Không phải là dì của Cố Nguyên tới sao? Dì vừa mới ở tỉnh khác về, không biết nhà chúng ta ở đâu nên mẹ ra cửa đón.
Hai người đang nói chuyện thì Hứa Đông Dương chậm rãi đi tới. Tô Dao bỗng chốc cảm thấy căng thẳng, nhìn anh đang từng bước từng bước tiến lại gần.
Anh lạnh lùng nhìn cô, cuối cùng anh như một người xa lạ bước qua cô.
“Dao Dao! Dao Dao!”
Tô Dao thất kinh, sau khi định thần lại mới nhìn thấy người phụ nữ trung niên đang đứng trước mặt họ từ khi nào. Mẹ Cố Nguyên nhiệt tình nắm tay Tô Dao giới thiệu: “Dao Dao, đây là dì của Cố Nguyên, con gọi là dì Chân cũng được. Chân, đây là vợ của Cố Nguyên, Tô Dao.”
Người phụ nữ trung tuổi nhìn Tô Dao một lượt, nói giọng chẳng lạnh lùng cũng chẳng nồng nhiệt: “Gọi tôi là dì? Tôi sợ không dám làm dì.”
“Giọng gì thế, dì là dì của Cố Nguyên, bậc trên mà lại sợ không làm dì là sao?”
Mẹ Cố Nguyên cười rồi kéo dì Chân vào nhà: “Vào đi, vào đi, Cố Nguyên đang đem lễ đi biếu, đến trưa mới về tới nhà.”
Tô Dao đứng nhìn xe của Hứa Đông Dương đi xa rồi mới thở phào một cái, mệt mỏi cất bước theo mẹ Cố Nguyên vào nhà.
Gần trưa, Cố Nguyên về tới nhà. Trái ngược hoàn toàn với thái độ lạnh lùng khi tiếp xúc với Tô Giao, dì Chân lại vô cùng thân thiết với Cố Nguyên. Tô Dao dường như cảm nhận được thái độ kì lạ của dì Chân với mình nhưng cô vẫn không hiểu tại sao.
Sau bữa cơm trưa, khi Tô Dao chuẩn bị hoa quả trong nhà bếp thì dì Chân bước vào phòng tìm trà để pha. Tô Dao lấy hộp trà đưa cho dì nhưng dì không đi ra mà đứng ở bên nhìn Tô Dao cắt xong đĩa hoa quả.
Tô Dao cảm thấy thái độ của dì Trân có gì đó khác lạ, quay người nhìn lại: “Dì Chân, dì còn cần gì nữa không ạ?”
“Tôi không dám mắng chửi cô” – Sự bực bôi, ghét bỏ lộ rõ trên khuôn mặt dì – “Cố Nguyên nhà tôi là một đứa trẻ tốt, thật thà, vì vậy nó rất dễ bị người ta ức hiếp. Chỉ đi ra ngoài biếu lễ thôi mà vợ nó lại chạy tới công viên hẹn hò với người đàn ông khác, lại còn ôm hôn thắm thiết, đâu còn coi nó ra gì.
Đĩa hoa quả đang cầm trên tay Tô Dao rơi “choang” một tiếng.
Đầu cô trống rỗng.






Muốn được anh bảo vệ
Một đôi tay vững chắc đỡ lấy người cô. Tô Dao hoang mang ngẩng đầu nhìn lên, không biết Cố Nguyên đã vào bếp từ lúc nào, đang cúi đầu nhìn cô. Anh khẽ vỗ nhẹ sau lưng cô, quay