pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Sau Ly Hôn

Sống Chung Sau Ly Hôn

Tác giả: Hồ Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1295 lượt.

o nói không hề suy nghĩ: “Năm tuổi.”
Lời nói của Tô Dao khiến Hứa Đông Dương đứng phía sau chết lặng.
“Trẻ con tới khám sau tết nhiều vô cùng.”
Bác sĩ Tiêu ngẩng đầu nhìn Tô Dao: “Nghịch pháo bị bỏng, đau bụng, cảm lạnh do không đủ ấm, cháu bé không gặp vấn đề gì lớn, mấy hôm trước cháu đã bị cảm rồi thì phải?”
Tô Dao gật gật đầu. Bác sĩ Tiêu rút ống nghe ra: “Để hơi lâu nên đã chuyển thành sốt cao. Cháu bé còn nhỏ nên thể lực không bằng người lớn, rất dễ bị lây, người lớn chúng ta phải cẩn thận, đừng thấy bề ngoài đã hết cảm lạnh mà ngừng thuốc, tốt nhất là nên đi đến bệnh viện để khám lại.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
“Tối hôm nay thì cứ truyền nước ở bệnh viện. Anh Hứa, anh xuống dưới lấy giúp một số đeo cho cháu, sau đó tôi sẽ kê đơn cho anh. Truyền xong nước thì cháu có thể ra viện, ngày mai quay trở lại là được.”
Bác sĩ Tiêu ngẩng đầu nhìn Tô Dao: “Cháu bé hơn năm tuổi hay chưa tới năm tuổi
“Cháu sinh tháng hai, vừa mới năm tuổi.”
Bác sĩ Tiêu gật đầu: “Loại thuốc này chuyên dành cho trẻ trên bốn tuổi, một ngày ba lần… anh Hứa, sao anh vẫn chưa đi à?”
Mặt Hứa Đôn Dương trắng bệch, anh gật đầu nhìn bác sĩ Tiêu rồi quay người ra khỏi phòng bệnh.
Lòng anh đang nổi sóng.
Tô Thư vừa tròn năm tuổi?
Anh nhớ rất rõ lần trước anh hỏi tuổi con gái Tô Dao, cô nói với anh rằng nó mới ba tuổi, làm sao lại có thể nói nhầm, thiếu mất hai tuổi?
Nếu là năm tuổi, sinh vào tháng hai, tính theo thời gian thì đó không phải là thời điểm anh và cô vừa chia tay thì cô đã có mang sao?
Suy nghĩ này khiến anh kinh hãi. Anh quay người nhìn đứa trẻ trong phòng bệnh, mỗi lần nhìn thấy đứa trẻ này đều cảm thấy gương mặt rất quen thuộc.
Rốt cuộc là đứa trẻ này là con của anh hay là Tô Dao đã làm những việc có lỗi với anh trước khi rời xa anh?
Hứa Đông Dương quay lại phòng bệnh thì Tô Thư đã được tiếp nước. Tô Dao ngồi bên cạnh giường bệnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay con gái. Bước chân của Hứa Đông Dương ngập ngừng nơi cửa phòng rồi mới chầm chậm tiến vào.
Anh làm cô gần như giật mình. Tô Dao quay đầu lại, thần sắc có vẻ hơi lo lắng và mệt mỏi, cô nhận lấy tờ khai từ tay anh: “Cảm ơn anh.”
Tô Dao ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tô Dao rồi nhìn Tô Thư đang nằm trên giường. Càng nhìn kĩ thì trong lòng anh lại càng hốt hoảng.
“Anh không có ý gì khác.”
Hứa Đông Dương lên tiếng, ánh nhìn của anh cứ dán chặt lên người Tô Thư: “Anh không muốn tiếp tục làm phiền cuộc sống của em, tối hôm nay đi qua chỉ là muốn cho lòng mình bình tĩnh hơn một chút.”
“D thế nào thì cũng cảm ơn anh.”
Tô Dao không nhìn Hứa Đông Dương, sờ nhẹ tay con gái. Đứa bé dưới tác dụng của thuốc đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Hứa Đông Dương yên lặng vài giây rồi lại nói: “Dao Dao, anh ấy đối với em có tốt không?”
Tô Dao ngẩn người rồi gật đầu: “Anh ấy đối với em rất tốt.”
“Hai người sao lại quen nhau?”
“Chúng em quen nhau từ bé, anh ấy là hàng xóm của em.”
“Hai người cưới nhau khi nào?”
Tô Dao quay đầu nhìn anh, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh tới mức lạnh lẽo: “Mùa xuân năm hai nghìn linh ba.”
Như vậy là cô vừa chia tay với anh đã vội lấy một người đàn ông khác.
Hứa Đông Dương cảm thấy dường như mình bị người khác giáng cho một trận, đau đến nghẹt thở.
“Em trông cháu, anh đi đến chỗ anh Tiêu xem thế nào.”
Hứa Đông Dương đứng dậy, vội quay người rời khỏi giường bệnh. Tim Tô Dao đập loạn nhịp, vừa rồi lo lắng quá nên bất cẩn nói ra tuổi thực của Tô Thư, lẽ nào anh đã nghi ngờ?
Hứa Đông Dương ra hành lang đứng một lúc rồi tới phòng bác sĩ Tiêu: “Anh Tiêu, em có việc nhờ anh.”
Tô Dao ở tròng phòng bệnh trông con suốt đêm, còn Hứa Đông Dương chờ Tô Dao ở ngoài hành lang cả một đêm.
Cô không biết là người đàn ông này không hề rời đi, buổi sáng Tô Thư tiếp thuốc xong, cô ôm con ra ngoài mới thấy Hứa Đông Dương vẫn ở đó. Người đàn ông đó ngồi ở dãy ghế nhựa trên hành lang, hơi dựa vào tường, anh đang ngủ.
Sắc mặt anh mệt mỏi xanh xao vì thức trắng đêm, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, chiếc c cương nghị đã lún phún đầy râu, lại thêm mái tóc rối và chiếc áo xuệch xoạc.
Tô Dao ban đầu định ôm Tô Thư rời khỏi nhưng nhìn anh như vậy cô không nhẫn tâm, dù thế nào đi nữa thì đêm hôm qua cũng nhờ có sự giúp đỡ của anh, vì thế cô bèn đi lên phía trước, khẽ gọi anh: “Phó tổng Hứa tổng, phó tổng Hứa…”
Hứa Đông Dương mở mắt, bỗng chốc ánh mắt của anh chạm vào ánh mắt của cô, Tô Dao rất nhanh quay đầu đi: “Tô Thư đã tiếp nước xong rồi, bây giờ tôi đưa cháu về nhà.” Cô dừng lại rồi nói: “Làm phiền anh đêm qua theo tới đây chờ cả một đêm, cảm ơn anh.”
Hứa Đông Dương đứng dậy, cử động gân cốt, anh co ro nằm ở hành lang cả đêm, cả người đau ê ẩm: “Xong việc rồi à? Anh đưa hai mẹ con em về nhà.”
“Không cần đâu, đã làm phiền anh lắm rồi, để tôi tự gọi xe là được.”
Cô một câu cảm ơn hai câu cảm ơn, lịch sự một cách xa lạ, giữa anh và cô đã có một bức tường vô hình mà anh không thể nào vượt qua. Anh không muốn cô hiểu lầm là anh ép cô, bèn gật đầu: “Nếu đã như vậy thì anh đi trước, anh về đi