Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1299 lượt.
làm.”
Nói dứt lời anh lại cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng Tô Dao. Tô Thư chưa thức, cuộn tròn trong lòng mẹ ngủ một cách ngon lành, gương mặt của bé hồng hồng.
Hứa Đông Dương khẽ chững lại, ngẩng đầu nhìn Tô Dao, cởi chiếc áo khoác ngoài choàng lên người cô, bọc ấm lấy cô và con.
“Anh…”
Tô Dao chưa kịp nói thì bị Hứa Đông Dương cắt ngang: “Buổi sáng là thời gian lạnh nhất, sức khỏe của cháu vẫn chưa bình phục, nếu bị nặng còn làm bệnh nặng thêm. Anh đi xe, vài bước là tới, không lạnh lắm.”
Giọng anh trầm xuống: “Áo không phải trả lại anh, nếu em cảm thấy khó chịu, về đến nhà em bỏ đi.”
Nói xong anh quay người, sải bước rời đi.
Tô Dao do dự, anh đã nói tới mức như vậy cô cũng không từ chối ý tốt của anh
Vừa về đến nhà thì Cô Nguyên điện thoại về.
“Sao đêm hôm qua không có người ở nhà? Anh gọi vào di động em cũng không nghe?” Giọng anh có vẻ không vui.
Cô bây giờ mới nhớ ra, hôm qua vội ra khỏi nhà điện thoại không mang theo.
“Tô Thư sốt cao em đưa con ở lại bệnh viện ở lại một đêm truyền nước.”
“Cái gì?” – Giọng Cố Nguyên bỗng chốc trở nên lo lắng – “Con không sao chứ?”
“Có thể phải tiếp nước nữa mới được.” – Tô Dao quay đầu nhìn Tô Thư đang nằm trên giường, con bé vẫn trong trạng thái mê man – “ Bác sĩ cho đơn rồi, anh không phải lo lắng.”
“Ừ, anh gọi điện về nhà nhờ bố mẹ qua giúp em.” – Rồi anh dừng lại – “Dao Dao, xin lỗi em, Tô Thư bị bệnh mà anh lại không thể ở bên cạnh em, làm em vất vả.”
“Không sao đâu…”
Tô Dao cúi đầu, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc áo khoác vừa bị tuột tay rơi xuống sàn. Chiếc áo màu đen của Hứa Đông Dương nằm yên lặng trong đáy mắt cô, làm nhức nhối dây thần kinh. Rõ ràng là không xảy ra điều gì, nhưng cô cảm thấy chiếc áo như một bằng chứng của việc phản bội Cố Nguyên.
“Bố mẹ để em gọi điện anh à.”
Tô Dao hít một hơi để lấy tinh thần: “Anh bên đó thế nào, có thuận lợi không?”
“Ừ, rất thuận lợi.”
Lời nói của Cố Nguyên đầy niềm vui: “Dao Dao, mấy ngày nữa anh về, thời gian này em chăm sóc mình và Tô Thư nhé, anh sẽ về bù đắp cho em.”
“Vâng.”
Tô Dao nhẹ nhàng đáp lại rồi cúp điện thoại, đứng yên tại chỗ nhìn chiếc áo hồi lâu, rồi cuộn nó lại, mang xuống nhà bỏ vào thùng rác.
Nghe nói Tô Thư bị sốt cao nên ông bà hai bên vội đi đến.
Mẹ Tô Dao sức khỏe vẫn chưa tốt nên không giúp gì được, nhưng lo lắng cho con gái và cháu ngoại nên bà vẫn kiên quyết đi. Ban ngày đã có dì Dư nên không ai phải làm việc gì.
Tô Dao đưa Tô Thư đi tái khám cùng với bố mẹ Cố Nguyên, bác sĩ nói phải tiếp tục truyền nước. Sau khi sắp xếp xong, mẹ Cố Nguyên nhìn nét mặt xanh xao của con dâu vì một đêm thức trắng trông cháu nên rất thương, bèn giục con về nhà ngủ bù.
Giao con cho bố mẹ chồng, cô bắt xe về nhà.
Nào ngờ cô ngủ đến tối mịt, không dậy nổi, và bị sốt cao.
Tô Dao sau khi trở về phòng cứ mê mang cho tới tối, bố Tô Dao xót con gái bèn gọi con dậy đi ăn tối mới phát hiện cô cũng bị sốt cao như Tô Thư.
Tô Dao bị sốt cao, mặt mũi đỏ ửng. Người mềm nhũn, thần trí có phần mê sảng, không biết là đã sốt trong phòng bao lâu.
Bố mẹ Tô Dao bèn đưa cô đến bệnh viện. Thế là hai mẹ con một người nhập viện ở Nam Thành, một người nhập viện ở Bắc Thành. Khi Tô Dao tỉnh lại thì mẹ Tô Dao đang ngồi túc trực ở đầu giường con gái, nhìn thấy cô mở mắt vội trách yêu: “Cái con bé này, may mà lần này chúng ta và bố mẹ chồng con đều tới đây nếu không thì phải làm thế nào?”
“Con làm sao vậy mẹ?”
Tô Dao lên tiếng, chỉ cảm thấy cổ họng khô rát như bị lửa đốt, giọng thều thào.
Mẹ Tô Dao lắc đầu: “Giống con gái con, sốt cao. Mẹ và bố phải gọi cấp cứu 120 để đưa con tới bệnh viện.”
Chẳng trách người cô mềm oặt, chẳng còn sức lực gì hết.
Tô Dao ngẩng đầu nhìn mẹ: “Mẹ, con bị bệnh, mẹ dặn bố mẹ chồng con một tiếng đừng nói cho Cố Nguyên. Anh ấy ở xa như vậy, còn có việc của mình, biết rồi chỉ thêm lo lắng.”
Mẹ Tô Dao gật đầu, bảo bố Tô Dao đi gọi điện theo đúng lời dặn của cô.
Bị bệnh lần này hóa ra lại là một việc tốt, những áp lực là phiền muộn đè nén trong lòng suốt thời gian qua như được gỡ bỏ, dù cơ thể không còn sức nhưng lòng lại thấy nhẹ nhõm muôn phần.
Mẹ Tô Dao cầm lấy bát cháo trắng, thổi nhẹ: “Dao Dao, con ăn một chút nhé, về nhà mẹ sẽ làm những thứ ngon bù đắp cho con.”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn mẹ cười, đón lấy bát cháo: “Vâng.”
Mẹ Tô Dao xót xa nhìn con gái: “Dao Dao, con bé này, đã có con một lần rồi mà không biết gì sao?”
Tô Dao kinh hãi ngẩng đầu: “Sao ạ?”
“Bác sĩ nói con có mang rồi.”
Mẹ Tô Dao nói giọng đau xót: “Vừa có mang không lâu, đứa bé này tới thật đúng lúc, nhưng…con bị sốt như vậy dùng thuốc nên không thể giữ được. May là vừa có mang không lâu nên có thể hút được. Con và Cố Nguyên còn trẻ, có thể có sau.”
Con? Đứa con của cô và Cố Nguyên?
Tô Dao bỗng chốc cảm thấy nghẹt thở, không nuốt nổi thức ăn, đặt bát cháo trong tay xuống, ôm lấy chiếc bụng bằng phẳng của mình, không ngớt tự trách.
Làm sao cô có thể bất cẩn, làm sao cô có thể phòng tránh sai mà có mang?
Làm sao cô có thể