Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
Trong đêm tối, băng và lửa như hòa quyện vào nhau. Bờ môi của hắn rất lạnh, run rẩy chạm vào trán, đến mắt, cả gương mặt Bảo Nhi, cuối cùng là đôi môi.
Hắn chưa từng hôn.
Hắn tận tâm khẽ hôn nhẹ nhàng đôi môi cô, hắn có cảm giác toàn thân đều run rẩy.
Hắn chỉ dám ngây ngốc gặm cắn đôi môi cô.
Tịch Nhan cái gì cũng không nhìn thấy, hắn đắm chìm ở trong bóng tối, đắm chìm ở trong sự ấm áp này.
Hắn nhẹ nhàng cắn Bảo Nhi một cái, Bảo Nhi đang say ngủ tựa hồ cũng có thể cảm thấy đau, "Ưmh" một tiếng.
Tịch Nhan dừng lại, hắn sợ, sợ mình làm bị thương cô gái nhỏ này.
Có lẽ không thể dùng răng cắn, hắn thử đưa đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm quanh đôi môi Bảo Nhi, cô tựa hồ không còn thấy đau, đã vậy còn khẽ ngâm “ưm” một tiếng. Đôi môi hé mở, Tịch Nhan nhanh chóng đưa đầu lưỡi tiến vào trong khoang miệng cô.
Hắn chưa bao giờ thấy có nơi nào lại ấm áp như vậy, giống như đang uống sữa nóng vậy, thật ấm áp, rất thoải mái. Hắn mút nhẹ, rất ngọt, không ngờ trên thế giới này lại có thứ ngon hơn cả máu.
Hắn cảm giác cơ thể mình cũng đang nóng dần lên, thậm chí hắn còn cảm thấy như có dòng máu đang tuôn chảy trong cơ thể, trong đêm tối tĩnh mịch này, hắn như đang ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng đâu đây, ngay cả vườn hoa hướng dương trước sân hắn cũng cảm thấy thật đẹp, thật mỹ lệ.
Gia tộc Ma cà rồng có truyền thuyết lâu đời rằng: “Khi ngươi có thể ngửi thấy mùi thơm của hoa cỏ, lúc đấy ngươi đă yêu”.
Theo đuổi cô gái nhỏ
Đêm rất dài.
Bảo Nhi mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ cô thấy mình cùng Tịch Nhan hôn nhau, môi lưỡi dây dưa không ngừng, tỉnh giấc thấy mình đang nằm trong phòng riêng thì cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Gào khóc, cô không ngừng tự kiểm điểm, chẳng lẽ là do ban ngày hay nghĩ đến nên ban đêm mới nằm mơ, tên kia lại đẹp trai như thế, mình đứng trước mặt hắn luôn có cảm giác hình như mình chưa được tiến hóa hết hay sao ấy. . . . . . Lừa bịp người mà, áp lực lớn như vậy tại sao lại còn xuất hiện giấc mơ như thế được chứ.
Bảo Nhi đứng dậy uống một cốc nước lớn.
Nhìn thấy viên kim cương màu hồng để trên mặt bàn, dường như viên kim cương này cũng to hơn hôm qua một chút, chẳng lẽ là ảo giác hay sao?
Mặc dù không tin tưởng, nhưng là có những việc nhất định vẫn phải làm.
Tô Cầm giả bộ đau lòng nhìn Đào Khánh Hoa, dáng điệu trông thật oan ức nói: "Khánh Hoa, em. . . em không thể ngờ rằng mọi người lại nghĩ về em như vậy, từ trước tới giờ em vẫn luôn đối xử công bằng với Bảo Nhi và Thi Thi, trong lòng em lúc nào cũng coi hai đứa là con em dứt ruột sinh ra, cho dù Bảo Nhi nổi loạn không muốn nghe lời khuyên bảo của bậc làm cha làm mẹ chúng ta, nó không muốn trở về nhà, em cũng không dám nói nặng với nó dù chỉ một lời, mà vẫn luôn suy nghĩ cho nó. Anh cũng biết thành tích lúc trước của Bảo Nhi không thể nào vào được trường Nam Trung, đã vậy suốt ngày nó đều ăn mặc như bọn lang thang lêu lổng, cũng là do em phải cố gắng xin xỏ người ta mà con bé mới được vào trường, vì thế nên chúng ta mới phải đóng góp không biết bao nhiêu tiền của cho trường học. Môi trường của trường Nam Trung quả thật là rất tốt, cuối cùng hôm nay con bé cũng đã có sự thay đổi, nhưng mà mọi người lại có thể nói thành như vậy. . . . . . . em . .em. . . . . . ."
Lời nói đứt quãng, Tô Cầm nghẹn ngào không thể khóc thành tiếng.
Đào Khánh Hoa trong lòng vô cùng đau xót. Vợ trước qua đời, mình mới có thể danh chính ngôn thuận mà đón Tô Cầm vào nhà, con gái yêu Thi Thi mới có thể thực sự nhận cha, hơn nữa Tô Cầm còn sinh cho mình một đứa con trai, Đào Khánh Hoa thấy cuộc sống của mình như vậy là đã trọn vẹn rồi, nhưng mà riêng Bảo Nhi, ai. . . luôn là vào lúc cuộc sống của mình yên ả thoải mái nhất sẽ bất chợt dội xuống một quả bom phá vỡ tất cả.
Con bé lấy viên kim cương lớn như vậy ở đâu chứ? Chẳng nhẽ lời đồn kia là có thật? Nhưng là người nào mà có thể chỉ mới quen biết mà đã dám tặng cho nó viên kim cương lớn như vậy, mình cùng với Tô Cầm trước kia cũng quan hệ với nhau suốt một thời gian dài, cho đến khi Tô Cầm sinh Thi Thi mình mới mua nhà cho cô ấy, Bảo Nhi còn nhỏ như vậy. . . . . . . . Hắn phát hiện mình càng ngày càng không hiểu gì về đứa con gái này rồi, xem ra mình phải nói chuyện với nó cho thật rõ ràng mới được.
Đào Khánh Hoa đang có tính toán trong lòng thì thấy người hầu báo lại, có Doãn Minh Lương là bạn làm ăn thân thiết của hắn tới muốn bàn bạc một chuyện quan trọng.
Doãn Minh Lương cũng chính là cha của Doãn Thiên, hắn cũng tham gia buổi dạ tiệc từ thiện, lúc nhìn thấy Bảo Nhi hắn thực sự rất kinh ngạc, đứa nhỏ này hoàn toàn thay đổi so với lúc bé, khi còn bé nó ngày ngày đi theo sau lưng con trai mình lúc đấy cùng lắm cũng chỉ được coi là một cô bé thanh tú mà thôi. Không nghĩ tới ngoại hình và phong cách của nó có thể có sự thay đổi lớn như vậy, khiến mình hoàn toàn không thể nhận ra.
Lại nghe con trai mình nói nó vẫn thầm mến con bé, Doãn Minh Lương liền vội vàng tới cửa nhà Đào Khánh Hoa cầu hôn. Hắn nghĩ