Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

út kinh ngạc quay đầu nhìn Bình An.
"Mỗi lần có chuyện xảy ra, tớ đều không thể giúp cậu một tay." Bình An cắn môi, rất khổ sở nói. Hắn thật là khổ sở, hắn vốn là cảm thấy cuộc sống vốn rất tốt, mỗi ngày đều có thể chăm sóc đống thực vật yêu thích, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Bảo Nhi, nhưng luôn có một vài sự việc xảy ra khiến hắn cảm thấy bất lực, khiến hắn không biết nên làm như thế nào.
"Không có việc gì, không có liên quan gì tới cậu cả. Chúng ta vẫn chỉ là học sinh mà thôi, trong tương lai, nhất định sẽ tốt hơn." Bảo Nhi không nghĩ tới Bình An lại có thể suy nghĩ phức tạp như thế, nhìn đến cái mặt bánh bao của hắn, cô không nhịn được đưa tay véo một cái.
Rất nhanh, xe liền đến biệt thự.
Bình An bước xuống trước sau đó vòng ra mở cửa cho Bảo Nhi.
"Ngày mai gặp lại." Bảo Nhi xuống xe quay đầu lại cười nói.
"Bảo Nhi, đợi chút." Bình An kêu một câu.
Hắn chợt đi lên trước ôm lấy Bảo Nhi, hai người cao ngang nhau, cũng đều còn trẻ, Bình An có cảm giác cả người mình đều đang phát run, nhưng vẫn ôm chặt Bảo Nhi, hắn thì thào nói: "Bảo Nhi, thật xin lỗi. Tớ sẽ nỗ lực hơn nữa."
Bảo Nhi bị ôm tới không thở nổi, không nghĩ tới Bình An lại khỏe như vậy, muốn đẩy hắn ra, nhưng bởi vì lời nói của hắn ở bên tai mình mà dừng lại, ngây ngẩn cả người. Một câu nói không đầu không cuối, cô không hiểu rõ lắm, nhưng cô lại cảm nhận được sự quyết tâm của Bình An.
Chỉ là một cái ôm từ biệt lại có cảm giác dài như một thế kỷ vậy, khung cảnh là cổng chính của ngôi biệt thự cổ trên đồi cao, một đôi nam nữ đứng ôm nhau, thật đẹp biết bao.
"Tôi cũng vậy, sẽ thật cố gắng, cám ơn cậu, Bình An." Hai người tách ra, Bảo Nhi cười nói với Bình An.
Nhìn xe của Bình An đã đi xa, Bảo Nhi mới xoay người lại, chỉ thấy cửa chính biệt thự đã mở ra.
Vào cửa, biệt thự vẫn giống như hàng ngày, đèn đuốc sáng trưng.
Lão quản gia mặt bát quái đứng ở cửa, mở miệng nghênh đón cô.
"Hắc hắc, cậu bé mới vừa rồi là ai vậy? Dáng dấp cũng khá vừa mắt." Lão quản gia hướng Bảo Nhi nháy mắt.
Abe cũng nhảy ra nói: "Hắn có cảm tình với cô sao, gào khóc ngao."
"Các người nói cái gì vậy, đó là bạn học của tôi." Bảo Nhi thấy một ông lão với một tên mập thì thầm to nhỏ, thật là hết ý kiến.
"Thì ra là bạn học sao, người ta đi học khiêu vũ ở hội người cao tuổi, cũng có rất nhiều bạn học nha." Lão quản gia cười mặt đầy ý dâm, lay động Cúc Hoa.
Bàn Tử rống lên một câu: "Thì ra bạn học là có ý này! Gào khóc, khó trách lần trước nói chuyện phiếm trên QQ, có cô bé kia vẫn gọi tôi là bạn học, hỏi tôi có muốn nhìn thấy meo * meo của cô bé hay không, tôi cho là nhận lầm người, tôi nói tôi không phải bạn học của cô ấy, gào khóc ngao, tôi bỏ lỡ. . . . . ."
Bảo Nhi 囧, nhìn Abe nói: "Tìm tình một đêm trên trang web chắc chắn sẽ bị lừa đảo."
Abe mặt thuần khiết nói: "Không có, là cô ấy tìm tới tôi mà."
Lão quản gia giống như là nhớ tới cái gì, nhăn nhó nói: "Không biết ngày mai ta đi học khiêu vũ, lúc đưa bạn học Vương xuống xe không biết có được trao cho một cái ôm của bạn học không nữa, thật là khổ vì tình!"
. . . . . . Bảo Nhi nhìn hai người này,một ngu ngốc, một đang động tình không còn hơi sức để tranh cãi, hỏi: "Tịch Nhan đâu?"
Thường ngày mỗi khi cô trở về cũng thấy Tịch Nhan đứng ở trước cửa gặm cà rốt trông như một pho tượng vậy, hôm nay lại không thấy đâu, có chút không quen.
Abe kỳ quái sờ sờ cái bụng nói: "Đúng nha, mới vừa rồi Tịch Nhan vẫn còn ở đây, sao bây giờ lại không thấy rồi."
Lão quản gia trong lòng chỉ nhớ tới người "bạn học" của hắn, muốn chuẩn bị thật tốt để đạt được một cái ôm vào ngày mai, nghiêm túc hỏi Bảo Nhi: "Cháu cảm thấy ta mặc cái gì là đẹp nhất?"
Bảo Nhi nhìn lão quản gia một lượt từ trên xuống dưới, gầy như một bộ xương khô lại kèm thêm hai cái ria mép tức cười, hốc mắt thì lõm sâu, xương gò má nhô cao, thật sự là mặc cái gì cũng đều thấy khó coi . . . . . .
"Ha ha, Lúc gia gia, ngài cứ mặc như vậy cũng rất đẹp trai." Bảo Nhi nghĩ đến thủ đoạn của lão quản gia, hết sức trái lương tâm nói.
"Ai nha, ta cũng là cảm thấy như vậy." Lão quản gia bộ dáng ngươi rất có ánh mắt vô cùng hài lòng.
Abe đã vùi đầu mở QQ đi tìm cô bé lần trước gọi hắn là bạn học.
Thấy hai người này đang lâm vào trạng thái si ngốc, Bảo Nhi không thể làm gì khác hơn là chính mình tự đi tìm Tịch Nhan.
Tịch Nhan giờ khắc này đang ở trong phòng riêng, tối hôm nay lão quản gia nói cô tham dự một bữa tiệc ở trường học sẽ không thể về sớm nhưng hắn vẫn một mực chờ cô trở về.
Hắn đã hình thành một thói quen, cứ mỗi buổi tối nghe thấy cô bé kia kêu lên một câu thật lớn" Tôi đã trở về" thì hắn mới có cảm giác một ngày mới chính thức được bắt đầu, bất chợt cô lại về không đúng giờ, khiến hắn có cảm giác như có cái gì đó không đúng.
Đợi thật lâu, bên ngoài biệt thự cuối cùng cũng có tiếng động, hắn gặm cà rốt có thể nhìn thấy cảnh tượng ở bên ngoài.
Trong đêm tối, dưới đèn đường, cô bé kia đang thân mật ôm ấp với một người khác.
. . . . . .
Giờ khắc này, Tịch Nhan cảm thấy trong lòng


The Soda Pop