XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.

ừ đó thím cum cúp thuận theo chú Sáu, lẽ nào sau lần tôi giải cứu thành công ấy, Lưu Dĩnh đã thầm yêu con người tôi trong hóa thân một trí thức? Tôi lại nhìn trộm chị ta một lần nữa, Lưu Dĩnh không dám nhìn tôi mà cứ nhìn chằm chằm xuống bàn. Trời ơi! Tôi càng chắc chắn hơn về cách tư duy của mình, tôi tự dưng cũng thấy khó xử, mặc dù tôi đã đến độ tuổi kết hôn và Lưu Dĩnh trông cũng xinh xắn, nhưng chị ta về tuổi tác có hơn tôi đôi chút, tập quán của thị trấn là không chấp nhận vợ nhiều tuổi hơn. Mặc dù tôi có thể vượt qua rào cản của lề thói mà miễn cưỡng chấp nhận chị ta. Nhưng chị ta gớm quá, động một tí là đánh chửi, làm sao tôi chịu đựng được? Chinh phục nữ cảnh sát là một sự thể nghiệm mang tính khiêu chiến, nhưng nếu tôi thử làm nó như một sự thể nghiệm, chị ta lại yêu tôi tha thiết thì tôi biết làm thế nào? Một người có trách nhiệm như tôi lại phải giúp chị ta tìm một chỗ an phận, không biết bán một nữ cảnh sát lên vùng miền núi thì người ta có nhận hàng cho không? Ngộ nhỡ không ai cần thì tôi phải làm cách nào để thoát được chị ta? Mà tôi thì còn quá trẻ để đeo gông vào cổ, đợi tôi thì có đến mục thất.
Tôi càng nghĩ càng nản, càng nghĩ càng phiền muộn, sớm biết có kết cục này, có đánh chết tôi cũng không đi khuyên cái ông chú kia. Tôi lại nhìn trộm cái mặt đỏ của Lưu Dĩnh, bỗng nghĩ đến một hành động ác, xem ra cô ta trông cũng được mặc dù tôi biết mình làm thế là không nên.
Nhân lúc cục trưởng Lý đang phát biểu đến đoạn cao trào, tôi bèn ghé đầu qua bên Lưu Dĩnh vờ như không biết hỏi: “Cảnh sát Lưu Dĩnh, sao mặt chị đỏ vậy?” nghĩ đến chị ta xấu hổ không thốt nên lời tôi sắp bật cười đến nơi.
Chị ta thấp giọng trả lời: “Vì tôi cảm thấy ngồi cùng cậu thật là mất mặt.”
Tôi: “…”
Khi người ta chưa hiểu được giá trị đích thực thì làm sao mà trân trọng được, chịu sự ghẻ lạnh cũng là đương nhiên, người trần mắt thịt sao biết được cái quý của ngọc? Lưu Dĩnh ơi là Lưu Dĩnh, tôi đắt giá hơn chị tưởng đấy.
Bài phát biểu dạt dào cảm xúc của Cục trưởng Lý cuối cùng cũng kết thúc, tôi bị lôi lên bục phát biểu, khi nãy ngồi dưới tôi cũng đã trù tính rất lâu. Tôi là người rất biết kể chuyện, có một năm tôi ăn trộm bánh bao cô Ba đang bán, tôi chạy rất nhanh, cô không đuổi kịp nên lấy đá ném, không ngờ trúng vào đầu tôi, thế là tôi kết hợp với sự thật cô Ba đi ngang qua nhà chú Tư rẽ vào xin một bát nước uống để thêu dệt nên một câu chuyện tình đau thương trắc trở dài 20 năm giữa cô Ba và chú Tư. Cô Ba vì thế mà bị bố cô nện cho một trận, chú Tư vô tội đáng thương đã trở thành vật hy sinh, thím Tư còn công khai dan díu với chú Bảy một lần để trừng phạt hành vi không chung thủy của chú Tư. Còn hôm nay, câu chuyện mà tôi sáng tạo cũng có chút ít sự thật, tình tiết rất khúc triết nên tôi tin sẽ không làm người nghe phải thất vọng.
Tôi bước lên bục phát biểu, mắt đỏ hoe, trong mắt ngân ngấn nước, đó chính là: “Chưa có làn điệu thì có trước chút tình”, trước khi kể chuyện nên tạo ra bầu không khí, như thế người nghe sẽ dễ dàng hiểu được chủ đề câu chuyện của bạn, từ đó làm cảm xúc của người nghe cũng trầm bổng theo tình tiết câu chuyện. Chủ đề hôm nay là một thanh niên chất phác và nhút nhát đã thắng bản thân, trong giây phút nguy hiểm đã trở thành một anh hùng xả thân cứu người. Tôi đã quan sát phía dưới hội trường, người đàn ông trung niên đó không có mặt, hôm nay tôi có thổi chuyện đến đâu thì thổi.
Tôi chầm chậm đưa tay lên, một số phụ nữ mềm lòng đã bắt đầu xúc động vì tôi, họ thi nhau lôi khăn mùi xoa ra, tôi bỗng nhớ mình còn phải thực hiện một chuỗi những lời cảm ơn nữa.
Tất nhiên, tôi không thể nói điều đó gắn liền với sự quan tâm của Đảng và Chính phủ, tôi chưa đủ tư cách cho dù tôi đã đạt tiêu chuẩn là nhân vật được đài truyền hình phỏng vấn. Đầu tiên, tôi gửi lời cảm ơn đến Cục trưởng Lý, chương trình này là do họ tổ chức ra, biết đâu họ phấn khởi lại kiến nghị tăng thêm tiền thưởng thì hay quá. Tiếp theo lần lượt chức vụ từ to đến nhỏ các vị lãnh đạo trong công ty, tôi cảm ơn hết lượt, tuy đã cảm ơn rồi nhưng lỡ có sót vị nào thì cũng mệt, các vị lãnh đạo ngồi dưới mặt mày hớn hở, khán giả bên dưới có vẻ hết kiên nhẫn rồi nhưng tôi chẳng thể làm khác được, khoản này không thể thiếu. Đó là một cách điều hòa mối quan hệ giữa người với người vừa đỡ tốn kém mà lại rất hiệu quả.
Cũng may đoạn mở đầu màn kịch đã sắp bắt đầu, tôi đang chuẩn bị thuật lại thành tích anh hùng của mình thì bỗng từ phía dưới một cô gái ôm một bó hoa tươi xông lên phía tôi. “ Trời, họ còn bố trí tiết mục người hâm mộ lên tặng hoa nữa cơ à?” Mấy ngôi sao lên sân khấu biểu diễn cũng luôn có người đẹp lên tặng hoa, số người lên tặng hoa cho tôi có ít hơn một chút nhưng dù sao đây cũng là một sự khởi đầu tốt đẹp. Tôi tạm ngừng bài hùng biện, sự ngắt đoạn này coi như dự báo độ nóng cho bài hùng biện của mình. Tôi hân hoan đón nhận bó hoa đó, mùi thơm của hoa đua nhau sực nức mũi, trong lòng tôi lấy làm hài lòng lắm. Tôi ôm những bó hoa vào lòng, khuôn mặt người phụ nữ tặng hoa bị bó hoa che lấp cuối cùng cũng đ