Tác giả: Bukla
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.
ã lộ ra, tôi được phen thót tim suýt thốt lên thành lời.
Xem ra tôi là người rất dũng cảm, vì Tam Thủy vốn là mảnh đất sản sinh ra cá sấu, rất nhiều cô gái bình thường đã bất chấp mối nguy hiểm của cướp giật và lừa gạt để chọn huyện Tam Thủy là nơi hò hẹn lần đầu với bạn trai. Bởi mấy cô gái hết sức bình thường này đứng trong đám con gái huyện tôi thì bỗng nhiên trở thành sắc nước hương trời, còn bạn trai của họ sau một ngày tận mắt chứng kiến sự chênh lệch ấy sẽ dễ dàng thuần phục dưới chân họ ngay.
Mặc dù đã trải qua kinh nghiệm đầy mình như thế nhưng tôi vẫn không khỏi kinh ngạc, hóa ra một đứa con gái cũng có thể xấu đến nỗi ma chê quỷ hờn. Hôm nay, tôi mặc không ít áo nhưng vẫn không tránh được cơn rùng mình. Cũng may người đó tặng hoa xong là đi xuống dưới, tôi mỉm cười nhẹ nhàng. Dù sao đi chăng nữa rất nhiều người ở dưới cũng đang hướng lên phía Trương Tiểu Cường tôi, một nhân vật anh hùng, một người đàn ông nho nhã lịch thiệp không thể đạp cho đứa kia một cái xuống ngay khán đài được, thế nhưng nó vẫn chưa có ý định rời đi.
Nó xông lên, giọng ngọt xớt gọi tôi: “Anh Tiểu Cường.”
Một cảm giác buồn nôn dâng lên trong tôi, nếu như tôi là một phụ nữ kết hôn lâu rồi mà chưa có bầu, mẹ chồng tôi thấy thế này nhất định sẽ hét lên sung sướng rằng: “Con dâu tôi cuối cùng cũng đã có bầu rồi!”
Nó với tay tắt cái micrô trước mặt tôi rồi nói: “Anh Tiểu Cường! En là Ngô Tiểu Nguyệt, con gái bố Ngô Đại Thành.”
Ngô Đại Thành? Chính là người định nhảy lầu được tôi cứu hôm trước đây! Lẽ nào có thể là con gái ông ta? Tôi lạnh ngắt cả tim, tuy anh em miền núi yêu cầu không cao nhưng không có nghĩa họ không có yêu cầu gì, đem Lưu Dĩnh bán lên vùng núi cao tuy rất khó khăn song vẫn còn thuộc loại có thể thuyết phục được. Nhưng nếu đem cái cô Ngô Tiểu Nguyệt nghiêng nước nghiêng thành này đến vùng núi cao mà bán thì tính khả thi chỉ bằng con số không. Một ngày du lịch Xin-Mã-Thái của mẹ con tôi vậy là đi tong, tôi không khỏi thất vọng tràn trề.
Trong phút chốc, tôi liên tiếp phải gánh chịu hai cú sốc lớn, nhưng vẫn đủ kiên cường đứng trên khán đài này. Điều đó làm tôi bắt đầu cảm thấy khâm phục sức chịu đựng của mình, cuộc sống gian khổ đã rèn giũa tôi ngày càng trưởng thành.
Nó lại cười và nói nhỏ với tôi: “Anh Tiểu Cường, cảm ơn anh đã cứu bố em, em và bố đã bàn bạc rồi, gia đình em nhất định phải đền ơn anh.”
Tục ngữ có câu: “Quá tam ba bận”, những thứ rủi ro không thể xuất hiện liên tiếp ba lần được, tôi biết điều kiện kinh tế của họ không tồi. Ngày hôm đó, bố nó cũng đưa cho tôi mấy trăm nhân dân tệ, tuy bù đắp cho tôi về mặt vật chất cũng không bằng được thu nhập của việc bán một đứa con gái lên vùng núi cao nhưng cũng là sự bù đắp phần nào vết thương tâm hồn của tôi! Tiểu Cường tôi không phải là một kẻ tham lam nhưng thôi thì miễn cưỡng nhận lấy tiền của họ thôi! Dù sao cũng tốt hơn không có gì.
Nó tiếp tục: “Nhưng tất cả tiền của nhà em đều bị họ lừa mất rồi, em chỉ có thể…”
Trời ạ! Không phải là tiền mặt sao? Nếu đưa tôi mấy tờ cổ phiếu loằng ngoằng, lại hại tôi phải đem bán, thường tôi chỉ bán cổ phiếu giả, tình hình thị trường cổ phiếu thật tôi không nắm rõ nên rất dễ bị lừa, tôi hơi chần chừ.
Con bé nói tiếp: “Vì vậy em chỉ có thể đem tấm thân này để bù đắp cho anh. Anh Tiểu Cường, em biết hôm nay anh rất bận, mình sẽ nói chi tiết chuyện này sau.”
Mặt nó có đôi chút đỏ lên, lần này tôi chắc chắn nó hơi xấu hổ một chút, nó ngại ngùng quay người đi xuống khán đài. Tôi với tay định tóm nó lại, yêu cầu nó từ này về sau đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi, nhưng nó đi nhanh quá tôi không tóm kịp. Nó đi cách xa tôi một chút rồi dừng lại ngoái nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, sau đó xấu hổ chạy biến đi.
Tôi không thể chịu đựng thêm mũi tấn công này, tôi bật khóc ngay trên khán đài.
Trong lòng tôi nhiều điều khó lí giải, tôi thật sự đã cứu bố Tiểu Nguyệt ư? Tuy đã có lúc tôi nghĩ đến việc đẩy ông ta xuống, nhưng đó chỉ là một ý nghĩ vụt lóe trong đầu chứ chưa đi liền với hành động? Tại sao đứa con gái ấy lại trừng phạt tôi thế này?
Cục trưởng Lý đến bên và khẽ vỗ vỗ vai tôi, cảm động nói với khán giả bên dưới: “Đồng chí Tiểu Cường quá xúc động, vì vậy…” Giọng Cục trưởng cũng nghẹn ngào không nên lời.
Ông vừa nói vừa dìu tôi trở lại chỗ ngồi, khán giả phía dưới vỗ tay như sấm. Tôi nhìn thấy mấy cảnh sát cường tráng ngồi ngay hàng ghế đầu đang cố kìm những giọt nước mắt, nhưng phần chính tôi vẫn chưa nói cơ mà! Tôi cố gắng lấy lại tinh thần, chuẩn bị quay lại bục phát biểu nhưng cứ bị Cục trưởng Lý ấn vào chỗ ngồi, ông nói: “Sau đây để tôi thay mặt đồng chí Trương Tiểu Cường báo cáo phần tiếp theo!”
Quá đáng thế là cùng, thường ngày cơ hội phát biểu của ông ta nhiều như thế mà còn cướp cả lần đầu tiên được đọc báo cáo của tôi, tâm địa đen tối vậy ư? Tôi cố gắng gồng mình đứng dậy, nhưng sức mạnh của ông ta ghê gớm quá làm tôi không động đậy nổi.
Cục trưởng phấn khởi chạy lên bục phát