XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.

biểu, tôi biết lúc nãy ông ta chưa nói đủ, chẳng qua hảo tâm dành cho tôi một chút thời gian, bây giờ cơ hội lại đến rồi, câu chuyện mất bao thời gian dàn dựng về nhân vật anh hùng Trương Tiểu Cường của tôi vẫn chưa kịp kể.
Cái bàn tôi ngồi cũng tương đối khác loại, tôi chui vào cái nơi không phải tổ của mình. Họ coi người khách đặc biệt như tôi là kẻ không cùng phe cánh, tôi bắt đầu kể cho họ nghe về cuộc sống của mình. Tôi kể vô cùng hấp dẫn vì thế họ thường dừng lại đôi chút để phá lên cười. Lúc tôi kể đến chuyện ở thị trấn mình có gia đình cả nhà chỉ có duy nhất một cái quần bông, đến mùa đông ai có việc cần ra ngoài thì mặc cái quần đó còn những người khác thì chen chúc trong chăn để giữ ấm, tất cả bọn họ không dừng được đều phá lên cười, tôi cũng cười góp vui cùng họ, cười đến nỗi chảy cả nước mắt, có lẽ mù tạt trên bàn xộc vào mũi ghê gớm quá!
Quan sát cuộc sống của người khác giống như xem đấu bò tót ở đấu trường vậy. Chúng ta ngồi trên khán đài ồn ào xem từng trận đấu rất thuyết phục lòng người, nhưng nếu không hiểu nỗi đau của con bò khi mang trên mình những mũi giáo sắc, thì những gì mà chúng ta có thể làm được chỉ là những tiếng reo hò cổ vũ mà thôi.






Bữa tiệc thịnh soạn như thế này tôi cũng đã từng được ăn, nhưng hầu hết những người tham gia đều là kẻ ăn lừa uống lọc, còn lần này thủ vai nhân vật chính. Cục trưởng Lý rót rượu cho tôi và nói phải cùng tôi cạn hết một chén, tôi biết loại rượu này đắt cắt cổ nhưng thường ngày tôi vốn rất ít uống rượu nên vội từ chối thành ý của Cục trưởng.
Cục trưởng Lý cũng không ép tôi, điều này quả là hiếm có, trong văn hóa uống rượu của Trung Quốc có một đặc điểm, nếu gặp một người không biết uống rượu thì phải ép cho họ uống đến lúc lộ rõ những điều xấu xa thì mới thôi.
Đột nhiên Cục trưởng hỏi tôi: “Tiểu Cường, cô gái mấy hôm trước tặng hoa cậu là ai thế? Tôi thấy lúc trên khán đài cô ấy có nói gì đó với cậu.”
Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Ngô Tiểu Nguyện, cả cái điệu cười xấu ma chê quỷ hờn của cô ta nữa. Tôi thấy trong lòng chua xót quá, tự tay cầm chai rót một chén đầy cho mình.
Cục trưởng Lý phấn khởi ra mặt nhìn tôi, chúng tôi cùng chạm cốc, tôi làm một hơi hết vèo, nỗi chua cay biến thành luồng nhiệt nóng bỏng chạy khắp cơ thể tôi.
Tôi không hiểu nổi khi nãy nhầm lẫn từ đâu, là tôi chạy đến phòng Lưu Dĩnh hay chị ta chạy đến phòng tôi.






Tôi nhìn thấy một thằng nhóc đang đứng phát tờ rơi quảng cáo cho những người qua đường ngay trước cửa công ty, tôi lao đến cướp lấy, tung đống tờ rơi ra phía sau, tờ rơi bay ngập trời đã tạm thời ngăn bước bứt phá của Ngô Tiểu Nguyệt. Thằng nhóc mặt nghệt ra một lúc, ngay sau đó thì phấn khởi ra mặt vì nhiệm vụ phát tờ rơi ngày hôm nay của nó đã hoàn thành sớm.
Tôi quay ngoắt 90 độ xông vào tòa nhà công ty rồi nhanh chóng chui vào thang máy, tôi nhìn thấy Ngô Tiểu Nguyệt cũng đang đuổi đến nơi bèn dốc sức ấn nút, cửa thang máy chầm chậm đóng lại.
Tôi thở lấy hơi, trong đầu nhẩm tính liệu Ngô Tiểu Nguyệt có kịp đuổi đến trước khi cửa thang máy đóng lại.
Tôi đã có thể nở nụ cười, tôi vốn là người tính toán không tồi, căn cứ vào tốc độ chạy của Ngô Tiểu Nguyệt và tốc độ khép lại của cửa thang máy, đồng thời kết hợp các yếu tố như sức gió ngày hôm nay, độ trơn của cửa thang máy, tôi phân tích một cách chuyên nghiệp rồi rút ra kết luận, đó là vào lúc chân Ngô Tiểu Nguyệt cách cửa thang máy 0,01cm thì cửa thang máy sẽ hoàn toàn đóng chặt. Xin đừng hoài nghi phán đoán của tôi, trên thực tế thành tích học tập hai môn toán và vật lý của tôi rất khá.
Tôi lại cười, ngay khi vừa rời khỏi tầng này tôi sẽ cho thang máy dừng lại ở vài tầng để đánh lạc hướng Ngô Tiểu Nguyệt, lần thất bại thảm hại nặng nề này tuy không hoàn toàn hạ gục ý chí của Ngô Tiểu Nguyệt nhưng nó là một sự khởi đầu tốt đẹp.
Ngô Tiểu Nguyệt có vẻ không vừa ý, nhưng sau một hồi suy đi tính lại cô ta nói: “Vậy em nghe anh, anh Tiểu Cường ạ, em sẽ đợi.”
Tôi thầm thở phào, may quá, chiêu này kể ra cũng có tác dụng ghê, thảo nào mà các đồng nghiệp của bố cô Bảy lại hay áp dụng chiêu này đến thế. Tôi cứ để cô ta đợi thêm khoảng một năm rưỡi, có lẽ khi ấy cô ta sẽ có mục tiêu mới.
Ngô Tiểu Nguyệt ra khỏi thang máy, dịu dàng nói với tôi: “Anh Tiểu Cường, vậy ngày mai em sẽ đến tìm anh.”
Hả? Không phải là ngày mai, là năm sau có được không? Cô đừng có dọa tôi! Cửa thang máy đã khép lại, tôi họa vô đơn chí thu vào một góc, điện thang máy kêu “đùng” một tiếng rồi hỏng, màu đen như đêm tối bao trùm lấy tôi.
Số phận giống như một tờ giấy sặc sỡ sắc màu, màu đỏ tượng trưng cho sự nhiệt tình, màu trắng tượng trưng cho sự trong sáng, màu vàng tượng trưng cho sự ấm áp, chúng ta cứ ngụp lặn giữa các màu sắc, chúng ta chìm đắm trong ánh sáng.
Vậy tại sao số phận tôi chỉ toàn một màu đen?
Thang máy dừng ở tầng nơi tôi làm việc, tôi bước ra khỏi thang máy thì gặp ngay Lâm Tiểu Hân đang đi đến. Vừa nhìn t