Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

i nội dung anh ta kể nhưng dường như chẳng thu hoạch được gì, khắp thiên hạ này đức tính của các ông bà chủ có gì khác nhau, có chăng là lúc ngọt nhạt kêu gọi nhân công làm thêm giờ, tuy vậy những thứ này chẳng liên quan gì đến việc đòi nợ của chúng tôi.
Tôi bỗng nghe thấy Tiểu Bảo nói: “Hôm nay bà chủ đi thăm Trưởng phòng Lưu của Ủy ban Nhân dân Thành phố nên chúng tôi mới được tan ca đúng giờ.”
Tôi hỏi anh ta: “Sao sếp Lý lại phải đi thăm vị Chủ tịch kia thế?”
Anh ta trả lời tôi: “Ủy ban mở thầu dự án cải tạo kiến trúc thành phố, một hạng mục rất lớn. Nếu lấy thực lực công ty chúng tôi thì khó mà làm được, vì vậy họ muốn trúng thầu bằng con đường khác. Nhưng nghe nói ông Trưởng phòng Lưu này kiên định lắm, bà chủ dạo này đang lo lắng vì không tạo được mối quan hệ với ông ta.”
Anh ta cười nhỏ nói tiếp với tôi: “Thật ra nếu bà chủ không kiếm được mối làm ăn là một việc đáng mừng, ít nhất chúng tôi cũng không phải bận túi bụi lên.”
Trong đầu tôi chợt xuất hiện một ý tưởng, bà Lý Dương đang rất muốn kết thân với ông Lưu, vậy chúng tôi sẽ giả mạo làm người nhà ông ta, lại vừa hay Tiểu Nguyệt rất biết về người nhà ông Trưởng phòng. Nếu chúng tôi lừa Lý Dương, thông qua Tiểu Nguyệt có thể nối kết với ông Trưởng phòng thì việc đòi tiền bà ta sẽ không phải là việc khó.”
Nhưng tôi cần có nội gián bên trong giúp đỡ, không thể lần nào cũng rình ở cửa đợi Lý Dương xuất hiện được. Tôi mạnh dạn hỏi Tiểu Bảo xem có đồng ý giúp chúng tôi cung cấp thông tin về hành tung của Lý Dương không. Anh ta không ngần ngừ gì từ chối ngay. Kể cũng phải, nếu là mình, tôi cũng chẳng hơi đâu lo việc thiên hạ như thế.
Cả một nỗi lo buồn bao phủ bộ mặt tôi, tôi ngẩng đầu lên nhưng chỉ thấy một sự bi thương không ai giúp đỡ.
Tiểu Bảo nhìn tôi thông cảm nói: “Tiểu Cường, tuy tôi không thể giúp cậu nhưng tôi hy vọng cậu sẽ kiên trì, cái gì cũng có thể xoay chuyển được.”
Tôi nhìn Tiểu Bảo nói: “Anh Tiểu Bảo, thật ra vừa gặp anh, em đã có một cảm giác rất gần gũi, anh rất giống một người bạn trong thị trấn của em, em và cậu ấy tuy hai mà như một!”
Tiểu Bảo lộ ra một nụ cười khó hiểu, dù gì anh ta cũng là một nhân viên kinh doanh, cái kiểu bắt thân của tôi vừa rồi anh ta gặp nhiều, xem bộ dạng anh ta chẳng động lòng gì.
“Nhưng, nhưng…” Tôi đau khổ nói không nên lời, tình tò mò trong Tiểu Bảo trỗi dậy, cái người trông giống anh ta rốt cuộc làm sao?
Tiểu Bảo hỏi tôi: “Anh ta thế nào rồi?”
Giọng tôi đầy đau đớn: “Một lần anh ấy vì nói xấu ông chủ sau lưng, kết quả là bị một kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ tâu với ông chủ nên bị ông chủ đuổi việc rồi.”
Sắc mặt của Tiểu Bảo bắt đầu tối sầm lại.
Tôi tiếp tục nói: “Sau khi anh ấy thất nghiệp, bạn gái của anh ấy cũng bỏ anh ấy luôn, bây giờ đến cơm ăn cũng không đủ no, đến nhà bạn bè khắp nơi ăn ké nên họ cũng chẳng coi anh ta ra rơm ra rác gì nữa.”
Sắc mặt Tiểu Bảo càng lúc càng khó coi, tôi sợ mình không kìm chế được lại phá lên cười nên vờ ôm mặt khóc nức nở.
Tiểu Nguyệt không nhịn được đã bật cười, tôi vội đạp chân nó dưới gầm bàn, nó vội mắm môi nhịn cười.
Tôi tiếp tục nói: “Ông chủ của anh ấy còn có thế lực xã hội đen đứng đằng sau, đã sai một thằng lưu manh đánh gãy chân anh ấy, giờ anh ấy đáng thương lắm, toàn lê lết ngoài phố ăn xin, mà còn thường xuyên bị đói phải xin nước gạo thừa ở các nhà hàng để ăn.”
Tôi vừa gào vừa đập bàn hét lớn: “Thật đáng thương quá!”
Phía Tiểu Bảo dường như không có động tĩnh gì, một lát sau tôi nghe anh ta rít lên khô khốc: “Tiểu Cường!”
Tôi ngẩng lên nhìn, mặt anh ta nhợt nhạt như một xác chết, trên trán từng giọt mồ hôi lớn lã chã rơi. Cuối cùng anh ta thốt lên: “Tiểu Cường! Làm người phải thành thật.”
Chú Hai vẫn nói, khi ép người lấy tiền, chúng ta thường tìm ra một đống lí do để ép anh ta, rồi tóm cổ anh ta, lôi anh ta ra cửa sổ, làm như sắp đẩy anh ta xuống đến nơi rồi. Lúc này đừng ra điều kiện cho anh ta, hãy để thời gian run sợ của anh ra dài ra một chút, đợi anh ta sợ khiếp đảm rồi thì lôi anh ta quay lại phòng. Lúc này, hãy đòi tiền anh ta, thường thì anh ta sẽ phải ngoan ngoãn mà nghe lời.
Vì vậy uy hiếp người khác cũng là một trong hoạt động mang tính nghệ thuật cao, nhu cương kết hợp, đàn hồi có độ.
Tôi bắt đầu an ủi Tiểu Bảo: “Hôm nay cũng may ở đây toàn bạn tốt của anh, vì thế anh đừng lo lắng có người bán rẻ anh.”
Tiểu Bảo bắt đầu yên tâm thở phào, tôi tiếp tục hỏi anh ta: “Bạn bè là phải giúp đỡ lẫn nhau, đúng không anh Tiểu Bảo?”
Anh ta đau khổ gật đầu.
Tôi vui vẻ vỗ vai Tiểu Bảo: “Anh Tiểu Bảo, vậy bây giờ chúng ta hãy ca tụng tình bạn đi!”
Tiểu Bảo đã không còn biết nên cười hay nên khóc.
Tôi nói với anh ta: “Anh Tiểu Bảo, anh giúp em nghe ngóng tình hình xem sếp anh biết những gì về ông Trưởng phòng.”
Anh ta có chút khó nghĩ: “Nhưng Tiểu Cường này, tôi chỉ là một nhân viên kinh doanh quèn rất khó thăm dò được.”
Tôi cười đáp: “Hà hà, vậy là phải chờ vào sức hấp dẫn của anh Tiểu Bảo rồi, có thể nghe ngóng từ thư ký, em cũng không cần những tin tức chi tiết quá, c