Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.

hủ yếu là nghe ngóng xem Trưởng phòng Lưu có những họ hàng nào.”
Tiểu Bảo hơi nghi hoặc, không biết tôi định làm cái quái gì.
Tôi kéo Tiểu Nguyệt đi và tạm biệt anh ta, từ nay về sau có người làm nội ứng thì công việc trở nên dễ dàng hơn rất nhiều rồi.
Đến tối, Tiểu Bảo gọi điện lại, anh ta bảo Trưởng phòng Lưu có vài người họ hàng xa trong thành phố này, ông ta còn có một cô con gái duy nhất cũng đang làm việc trong thành phố, khoảng 20 tuổi, nghe nói là viên chức nhà nước.
Trong đầu tôi lại lóe lên ý tưởng, đã là giả mạo, nếu là họ hàng xa có lẽ tác dụng không lớn. Nếu liều một ván để Tiểu Thúy giả làm con gái ông Trưởng phòng, nếu bà ta biết mặt con gái ông ta thì chúng tôi sẽ bị phát hiện ngay từ đầu, bà ta cũng không bị tổn thất, có lẽ cũng không có gì nguy hiểm, và chúng tôi sẽ nghĩ cách khác. Nhưng nếu Lý Dương chưa bao giờ gặp con ông ta, chúng tôi có thể hứa giúp bà ta thắng thầu để đòi tiền bà ta. Chỉ có điều sau khi lấy được tiền xong chúng tôi phải cẩn thận với đám xã hội đen phía sau bà ta, phải tính đến đường lùi, ví dụ như dạt sang tỉnh khác trốn một thời gian chẳng hạn. Món tiền này đối với Lý Dương không to tát gì, chắc bà ta sẽ không rung cây động rừng mà tìm chúng tôi tính sổ.
Tôi đem phương án mới tóm tắt cho Tiểu Nguyệt, Tứ Mao và Tiểu Thúy nghe.
Tiểu Thúy cúi đầu im lặng, tôi hỏi nó: “Tiểu Thúy, em thấy thế nào?”
Tiểu Thúy nói: “Anh Tiểu Cường, em đã đóng không ít vai, có vai nữ sinh gia đình khó khăn, có vai cô bé bỏ nhà đi, còn có vai người phụ nữ bị chồng ruồng rẫy, nhưng làm con của một cán bộ em chưa thử bao giờ, em sợ mình diễn không đạt!”
Tôi cười đáp: “Cái này thì em khỏi lo, các vai diễn khác khó như thế mà em còn làm tốt được, con cán bộ thì quá đơn giản rồi. Em chỉ cần nhớ làm được mấy bước dưới đây là thành công rồi. Thứ nhất: Dáng vẻ cao ngạo, tỏ ra thật lạnh nhạt, khi nhìn người ta không nên nhìn thẳng vào mặt mà chỉ liếc ánh mắt quét nhanh qua mặt họ là được. Thứ hai: Người ta nói chuyện với em, em không được ôn tồn vồn vã mà người ta hỏi mười câu nhiều nhất em cũng chỉ nên trả lời ba câu, trong đó hai câu chỉ nên dùng mũi “ừ” một tiếng là đủ. Thứ ba: Khi người khác nói chuyện vừa được nửa câu, em liên tục ngắt lời người ta dù họ nói đúng hay sai cũng đều phải tìm ra chút ít sai sót để vặn lại họ. Làm được ba điều này, người ta muốn tin em không có quyền có thế cũng khó đấy!”
Trong đó, điều thứ hai là cực kỳ quan trọng, bởi vì chúng ta cũng không thật hiểu vai vế của Trưởng phòng Lưu. Tiểu Thúy nói càng ít với Lý Dương thì càng khó bị phát hiện.
Tiểu Thúy lo ngại hỏi: “Đơn giản thế thôi à?”
Tôi cười đáp: “Tất nhiên là không đơn giản như thế, nhưng phải nhớ là Lý Dương đang cầu cạnh bố em giúp, vì thế nên lúc nào cũng đối xử với bà ta với bộ mặt bà cô khó tính là được. Về việc phải làm thế nào khi gặp lãnh đạo lớn thì càng khó hơn, lúc này chúng ta cũng chưa cần dùng đến.”
Những lo lắng của Tiểu Thúy cuối cùng cũng đã được xua tan, nó cười nói: “Thế thì em đủ tự tin rồi.”
“Tuy nhiên”, tôi lại nhớ đến một số chuyện liền vội vàng nhắc nhở nó, “Cho dù Lý Dương có nhờ cậy em làm việc gì khuất tất thì em nhớ phải trả lời bà ta “Cái này không có gì là khó cả” là được.”
Tiểu Thúy lĩnh hội và cười, đương nhiên là chỉ hiểu mấy cái nội tại đơn giản ấy là chưa đủ, tôi còn phải bảo Tiểu Nguyệt cho Tiểu Thúy mượn một bộ cánh sang trọng. Có như vậy, chúng ta mới giống bọn họ cả về hình thức lẫn tính cách được.






Tiểu Nguyệt dẫn tụi tôi đến nhà nó, tuy đang gặp khó khăn lớn về kinh tế nhưng vẫn có thể thấy trước kia cuộc sống của gia đình nó rất khá giả. Chí ít là cũng khác chúng tôi một trời một vực. Tiểu Nguyệt mở tủ quần áo của nó rồi giúp Tiểu Thuý tìm, Tiểu Thuý sung sướng thử hết bộ này đến bộ khác, hãnh diện xoay xoay mấy vòng trước gương. Mọi ngày do đặc thù công việc nên Tiểu Thuý toàn mặc quần áo cũ rách, nay khoác lên mình những bộ cánh nên nó trở nên xinh xắn lạ thường.
Tiểu Nguyệt ngưỡng mộ tấm tắc khen: “Chị Tiểu Thuý, trông chị xinh quá!”
Trông Tiểu Nguyệt có chút chạnh lòng, thấy thế tôi bèn an ủi nó: “Tiểu Nguyệt, thực ra quần áo bề ngoài cũng không quan trọng đến thế đâu”.
Tiểu Nguyệt cười nói: “Anh Tiểu Cường, anh không phải an ủi em đâu, bề ngoài không quan trọng, quan trọng là có một tâm hồn đẹp, mấy câu ấy chỉ nói cho hay vậy thôi. Có những cái là do trời sinh, em chỉ có thể chấp nhận, em sẽ để ý hơn đến bề ngoài của mình nhưng sẽ không quá để ý đến nó đâu. Vì thế, anh không cần an ủi em nhưng cũng đừng coi thường em quá. Cô bé Tiểu Nguyệt bình thường này có đủ tự tin để quyết tâm chỉ lấy những anh chàng đẹp trai vừa tốt bụng vừa có tài”.
Nói rồi nó cười khì khì, tôi nhìn nó bằng con mắt khá lạ lẫm. Tiểu Nguyệt kiên cường hơn nhiều so với những gì tôi nghĩ. Tôi thật mừng thay cho nó và cũng mừng thay cho chính bản thân mình, vì Tiểu Nguyệt phải lấy một anh chàng đẹp trai “tốt bụng”, tuy tôi cũng rất có tài, nếu đem so sánh với Tứ Mao thì cũng l


Snack's 1967