Tác giả: Bukla
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
ấy tiền về trả cho Lý Dương rồi thông báo chuyện bà ta đã dùng tiền giả đút lót và bỏ đi. Đến lúc đó Lý Dương cũng không thể trách được chúng tôi đã không giúp bà ta thắng thầu, vì bà ta làm sai trước, chúng tôi sẽ để bà ta ngậm đắng nuốt cay, đau đớn trong lòng mà không nói ra được.
Nhưng việc này phải đặc biệt cẩn thận, lần trước người Lý Dương phái đến nhận nhầm Tiểu Thuý là con gái Trưởng phòng Lưu, mọi chuyện vẫn rất rắc rối. Để đề phòng bất trắc, lần này chúng tôi có thể chọn cách hẹn riêng một mình Lý Dương ra ngoài, như thế sẽ giảm khả năng xảy ra chuyện không hay xuống thấp nhất.
Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt tranh cãi càng lúc càng to, hành khách trên xe bắt đầu bực mình nhìn hai đứa, nét đắc ý trong lòng Tứ Mao cũng không còn nữa, nó nhỏ nhẹ khuyên ngăn hai đứa kia, nhưng hai đứa nó không ai chịu nhịn ai.
Tôi ngồi ghế sau thở dài: “Ôi dào!” Chẳng ai thèm để ý đến lời tôi.
Tôi lại thở dài bằng giọng mạnh hơn: “Ôi dào!” Vẫn chẳng đứa nào để ý đến tôi.
Hai đứa cãi nhau ác liệt, chẳng thèm để ý gì đến tôi.
Tôi chẳng thèm giữ ý đành chen đầu vào giữa hai đứa mà hét lên: “Ôi dào!”
Cuối cùng, chúng nó cũng dừng lại, tôi nói: “Hai đứa nghĩ là đứa nào cãi thắng thì trái tim Tứ Mao sẽ thuộc về mình à?”
Hai đứa nhìn tôi thắc mắc, không hiểu tại sao tôi lại có thể nói ra câu đó.
Tôi giảng giải: “Thực ra, đàn ông bẩm sinh đã muốn được sắm vai người che chở, phụ nữ càng mềm yếu càng dễ khơi gợi ham muốn che chở của đàn ông. Hai đứa cứ cãi nhau om sòm như mấy mụ bán hàng ngoài chợ thế này, thì kẻ thua sẽ càng trở nên đáng thương hơn.”
Hai đứa nó lập tức im lặng, chỉ còn gườm nhau bằng ánh mắt hung tợn, rồi bỗng cùng “hừ” lên một tiếng sau đó quay ngoắt đầu ra hướng khác. Tôi âm thầm thở dài, cuộc chiến trong câm lặng của hai đứa con gái này không biết còn kéo dài bao lâu nữa.
Thằng oắt Tứ Mao lần này vớ bở rồi, hồi trước nó theo đuổi Tiểu Thuý vất vả lắm, thường phải tốn công tốn của lấy lòng Tiểu Thuý, lần này tình thế đã khác rồi. Hoàn cảnh này giống chuyện hiệu bánh ngọt ở thị trấn chúng tôi, loại bánh sản xuất ở đó chán đến nỗi chẳng ai thèm ngó ngàng đến, sau đó không còn cách nào khác, chủ hiệu phải tìm một nhóm người dân thất nghiệp trong thị trấn, buổi tối hàng ngày chỉ xếp hàng trước cửa hiệu bánh mà không mua gì, kết quả là rất đông người không biết sự việc cũng theo đó lao đến mua, lượng tiêu thụ tăng mạnh, mọi người đều nói bánh ở đó làm ăn không ngon nhưng lại không nỡ không mua vì sợ chậm sẽ không mua được.
Tứ Mao lần này cũng có thể coi là ngẫu nhiên rơi vào cơ chế cạnh tranh, giá trị đột nhiên tăng vọt.
Chúng tôi trở về nhà trọ, nghĩ ra trăm phương ngàn kế để đuổi cái cô Tiểu Nguyệt đang chuẩn bị giao lưu tinh thần với Tứ Mao về nhà. Sau đó, tôi lôi Tiểu Thuý ra cùng bàn bạc về tính toán ngày hôm nay của mình.
Tiểu Thuý chưa nghe xong đã lớn tiếng phản đối: “Cái gì? Còn định giúp bọn họ hả? Giờ chúng ta chuẩn bị thu dọn đồ đạc mà chuồn đi, cứ để người của hội Tam Hoà và Lý Dương đến róc thịt bố con nó ra!”
Trời ạ! Con gái lúc ghen tức thật là đáng sợ, những lời như thế cũng có thể nói được, tôi nghe mà lạnh toát cả người.
Tôi khuyên bảo sùi cả bọt mép: “Tiểu Thuý, nếu đúng là như vậy, Tứ Mao sẽ thấy em là người độc ác, coi như lần này tụi mình làm phúc cứu người, không tính toán đến lợi nhuận mà ra tay giúp đỡ bố con họ, có thể Tiểu Nguyệt sẽ cảm động mà rời xa Tứ Mao đấy?”
“Có khả năng đấy không?” Tiểu Thuý nghi ngờ nói: “Đồ nha đầu Ngô Tiểu Nguyệt, da mặt dày hơn da mặt heo, nó có chịu buông tha không chứ?”
Vị trí của quán trà Thanh Phong Uyển không ở trong thành phố ồn ã, thậm chí còn ở nơi khá xa xôi, tuy nhiên do có chút đẳng cấp nên làm ăn cũng không tồi, nơi này chắc chắn không phải là nơi dành cho những người như bọn tôi, tôi lại khoác lên mình dáng vẻ oai phong, hiên ngang bước vào quán trà, mấy cô gái ngày trước ở ngoài phố không thèm liếc chúng tôi một cái nay cười tươi như hoa dẫn chúng tôi vào cửa.
Không chỉ giữa người giàu và người nghèo tồn tại sự kỳ thị, cũng có lúc người nghèo dùng ánh mắt khinh miệt nhìn những người nghèo hơn để tìm được sự thăng bằng trong lòng.
Lý Dương đã đợi sẵn trong phòng, chúng tôi bước vào, bà ta vội vàng đứng dậy đon đả chào chúng tôi.
Tiểu Thuý chẳng nói chẳng rằng, ngồi trước mặt bà ta như thể một đẳng cấo cao hơn, Lý Dương xun xoe rót trà cho Tiểu Thuý, đồng thời ra hiệu cho cô bồi bàn đưa cuốn thực đơn cho tôi.
Tôi thuận tay lật lật, sau đó trả lại cho bồi bàn và nói với cô ta: “Giới thiệu cho chúng tôi những món đặc sản của nhà hàng đi!”
Không phải tôi không muốn uống thứ mà tôi ưa thích, mà trên thực đơn toàn Tiếng Anh và chữ phồn thể, ngộ nhỡ đọc nhầm một chữ thì hỏng hết. Có những người luôn cho rằng viết nhiều những chữ ít dùng, không dễ nhớ là thể hiện đẳng cấp cao mà đâu biết rằng dù có cố khoác lên mình cái mới cũng không thể che được cái gốc gãy nát.
Cô phục vụ cười tươi nói với chúng tôi: “Cửa hàng chúng t