Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1385 lượt.

ồn hàng mà”. Chị ta thở dài, “Thôi đừng nhắc đến làm gì, dạo này cảnh sát dòm ngó thị trấn Thất Bình suốt. Tôi nghĩ giờ chẳng dễ làm ăn nữa rồi nên không dám giữ bọn con gái trong nhà nữa, ngộ nhỡ cảnh sát đến giải cứu chúng nó, khi ấy tổn thất khôn lường.” Tôi cũng thở dài nói: “Thật là cạn tầu ráo máng quá, mấy anh công an chẳng chịu gần gũi dân, làm thế gây tổn thương biết bao anh em!”
Chị ta lại thở dài một lần nữa rồi nói với tôi: “Tuy vậy, thị trấn dạo này cũng có không ít dân ngoại tỉnh đến. Họ thuê một cái xưởng rất lớn ở phía động thị trấn, nghe nói họ cũng kinh doanh tiền giả”.
Dân ngoại tỉnh à? Lại thêm một manh mối nữa. Tôi dò hỏi chị Vũ về vị trí cụ thể, định đi tới đó một chuyến xem có phát hiện được điều gì mới không.
Chị Vũ bảo tôi: “Mấy người đó rất kỳ quái, bình thường họ không cho người lạ đến gần khu của họ đâu, nếu cậu định đến đó phải cẩn thận đấy.”
“Em biết rồi”, tôi cảm ơn chị Vũ rồi dẫn tứ Mao và mấy đứa kia đi tìm hiểu rõ sự tình.
Tôi đã vài lần đến Thất Bình, chị Vũ kể cái xưởng đó trước kia từng bị bỏ hoang rất lâu.
Thấy trước kho có mấy người đang vật vờ, tôi và Tứ Mao luồn vào phía sau xưởng, để Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt đứng ngoài canh gác xem có động tĩnh gì phía trước không. Cửa sổ của xưởng này rất cao, Tứ Mao kiệu tôi lên, tôi đứng trên vai cậu ta, vừa hay tầm nhìn của tôi đúng đến cửa sổ, tôi thò đầu vào trong ngó.
Chỉ có vài người đang chuyển những cái hòm, trong phòng cũng trống rỗng, đồ đạc rất ít.
Hầu như chẳng phát hiện thêm được điều gì.
Tôi ngó nghiêng một lúc thì ở bên dưới Tứ Mao hỏi vọng lên: “Có nhìn thấy gì không?”
Tôi trả lời: “Chẳng có gì cả”, hôm nay chẳng phát hiện được chút manh mối nào nên tôi hơi thất vọng.
Tôi nghe giọng Tiểu Thuý nói: “Tiểu Cường, có người đang đi về phía chúng ta.”
Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt chạy về phía chúng tôi rồi cả bốn cùng trốn vào phía sau nhà xưởng, nếu đối phương không tiến thêm vào trong nữa có lẽ sẽ không phát hiện ra chúng tôi.
Kẻ tiến về phía chúng tôi cuối cùng cũng dừng lại, hoá ra hắn chỉ tìm chỗ vắng người để đi tiểu tiện.
Tôi ngó đầu ra nhìn, hắn ta quay lưng lại về phía chúng tôi nên đợi hắn giải quyết xong là chúng tôi có thể đi rồi.
Đột nhiên tôi cảm thấy có vật gì cọ vào chân mình, tôi cúi xuống thấy một con chó tội nghiệp cứ nhìn tôi, tôi vuốt ve đầu nó, thế là nó ngoan ngoãn đứng yên.
Chó nhiều khi tốt hơn người, nó không đánh giá thái độ bạn qua cách ăn mặc, chải chuốt.
Người kia đi tiểu tiện xong liền quay lại, Tiểu Thuý vội vàng chạy nấp vào trong, nó lùi mấy bước lại dẫm ngay lên đuôi con chó, con chó kêu lên rồi há ngoác miệng ra định cắn Tiểu Thuý, nó sợ quá bèn hét toáng lên rồi giơ chân đạp làm con chó vội chạy biến vào trong bụi cỏ gần đó.
Tiếng hét của Tiểu Thuý đã khiến người đàn ông kia để ý, hắn ta tiến lại khiến chúng tôi bắt đầu lo lắng sẽ bị họ phát hiện. Họ đông người nên chúng tôi phải tránh rắc rối, cũng may đó là những người ngoại tỉnh nên chúng tôi chỉ cần giả bộ là dân địa phương chắc có thể qua được.
Tôi nói với Tứ Mao và Tiểu Nguyệt: “Một lát nữa tôi và Tiểu Thuý sẽ diễn một vở kịch, mọi người chớ có lộ diện đấy nhé.”
Tứ Mao và Tiểu Nguyệt gật đầu, tôi lại nói với Tiểu Thuý: “Cần phải cho họ tưởng rằng chúng ta là người bản xứ, chỉ là ở đây làm việc khác mà thôi.”
“Được.” Tiểu Thuý trả lời rồi nó cởi một cái cúc trên áo ra, làm cho tóc tai rối lên một chút.
Nó từ chỗ nấp lùi đi ra rồi kêu lên với tôi: “Tiểu Cường, anh đừng làm thế, mẹ em nói chúng mình nhất định phải đợi đến lúc cưới em mới có thể cho anh được, đằng nào em cũng là của anh mà, sao anh cứ đòi hỏi vào lúc này chứ?”
Tôi thầm khen ngợi Tiểu Thuý vì khả năng ứng biến rất tài tình của nó. Người đàn ông tiến đến rất nhanh, mà tôi lại không kịp bàn bạc gì với Tiểu Thuý. Đứng trong bóng khuất nơi chúng tôi trốn, tôi cũng không nghĩ ra được gì khác ngoài chuyện tình cảm vụng trộm, không thể tìm được lý do gì khác hợp lý hơn.
Tôi càng tiến ra và nói với Tiểu Thuý: “Mẹ em nói gì cũng toàn là dự tính thôi, đã hứa gả em cho anh rồi nhưng anh nghe nói mẹ em vẫn đi nhờ mấy người làm mai mối cho em. Anh nghĩ mình cứ mang gạo ra nấu thành cơm trước mẹ em sẽ không tính toán gì khác được.”
Gã đàn ông vừa đi tiểu tiện khi nãy nhìn hai chúng tôi một cách hiếu kỳ, tôi liếc trộm anh ta vì vừa rồi chưa kịp nhìn, lần này có cơ hội quan sát rõ hơn, đó là một gã thanh niên thô kệch khoảng 25 26 tuổi, xem ra cũng là một kẻ đầu óc ngờ nghệch.
Tiểu Thuý nói: “Không được, nhỡ sau này anh không chịu trách nhiệm thì sao?”
Tôi trả lời: “Tiểu Thuý, tình cảm anh dành cho em thế nào, có mặt trăng, mặt trời làm chứng”. Tôi chỉ tay lên, bầu trời hôm nay thật ảm đạm, không có mặt trời, xem ra tối đến cũng không thể có mặt trăng.
Anh chàng ngờ nghệch đã nghe rõ chúng tôi đối thoại, vờ như không hiểu chuyện gì bèn hỏi: “Mấy người làm gì ở đây vậy?”
Tôi kéo luôn anh ta vào cuộc: “Anh trai đến đây thật đúng lúc, nhờ anh phân tích hộ tôi xem, cô người yêu của tôi đây, đã thề non hẹ