Tác giả: Bukla
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.
n biển với nhau rồi thì nâng mức tình cảm lên cao hơn có gì là sai chứ?”
Anh khờ chêm vào: “Tôi nghĩ cũng không phải là không thể được.”
Tôi nói: “Đúng vậy.”
Tôi rất khoái chí vì đã kéo được tên ngốc vào cuộc, giờ chỉ cần đuổi hắn đi là màn kịch thành công rực rỡ rồi.
Tiểu Thuý tiếp lời tôi: “Không được, các anh đàn ông với nhau dĩ nhiên là bênh nhau rồi, mẹ em bảo trước khi cưới không thể để các anh nắm đằng chuôi, nếu không quyền chủ động sẽ không còn thuộc về phía nhà em nữa.”
Tôi tiến tiếp ra ngoài và nói: “Hoá ra từ trước đến nay em chưa bao giờ tin anh cả, anh là người đàn ông như vậy sao?”
Tiểu Thuý nói: “Anh bây giờ không như thế, nhưng đợi anh đạt được mục đích rồi thì cũng chưa biết thế nào.”
Chúng tôi tranh luận kịch liệt làm tên ngốc kia cũng đau đầu rối trí, hắn hét lần với chúng tôi: “Đừng có cãi nhau nữa đi, ở đây có rất nhiều thứ nguy hiểm, mấy người lần sau đừng có vào đây, ra ngoài mà cãi nhau đi.”
Tôi biết tên này muốn nghe tiếp câu chuyện, trên đời này cứ nghe thấy có cãi nhau là người ta đến xem bằng sức tập trung cao nhất, đáng tiếc là vì nhiệm vụ nên anh ta đành phải đuổi chúng tôi đi.
Tuy nhiên, chúng tôi đã đạt được mục đích của mình, tôi và Tiểu Thuý đi ra phía ngoài, chúng tôi nhìn nhau cười, lát nữa tên ngốc đi khỏi thì Tứ Mao và Tiểu Nguyệt sẽ lẩn ra được. Chúng tôi quay lại thàn phố rồi nghĩ cách khác để điều tra vụ tiền giả.
Tôi nghe đằng sau có tiếng chó, rồi lại tiếng kêu của Tiểu Nguyệt, quay lại hoá ra Tứ Mao và Tiểu Nguyệt đã ra khỏi khu nhà đó từ phía sau, con chó tội nghiệp khi nãy cũng đuổi theo, ngoác miệng định cắn Tiểu Nguyệt, nhưng nó nhìn thấy nhiều người quá nên lại bỏ chạy về phía bãi cỏ.
Tôi thở dài, trong lòng nghĩ tôi đã nhầm, nhầm thật rồi, ban nãy tôi đã bỏ qua tính trung thành của con chó, tôi đã quá coi thường khả năng của nó.
Tôi nhìn nó khó chịu: “Mày có phải chó nuôi trong nhà lãnh đạo không vậy?” Cứ làm bộ như không để ý gì đến việc bạn đã đắc tội với nó, sau đó vào lúc quan trọng nhất thì xông ra cắn cho bạn một miếng.
Gã ngốc nhìn tứ Mao và Tiểu Nguyệt rồi hỏi: “Lại còn các người, làm gì ở đây vậy?”
Tiểu Nguyệt ngả vào lòng Tứ Mao, vừa đánh yêu: “Tại anh đấy, cứ rủ em đến đây, em đã bảo chỗ này thế nào cũng có người rồi, bây giờ mối quan hệ của anh và em đã bị người ta phát hiện, anh bảo em làm sao mà sống nổi đây!”
Tiểu Nguyệt giả bộ khóc lóc rầm rĩ.
Gã ngốc lại hỏi: “Các người vẫn hay hẹn hò ở đây hả?”
Tôi bảo hắn: “Vâng, cả tháng nay ngày nào tụi em cũng đến đây.”
Hắn thở một hơi dài, để người lạ hẹn hò gần kho bọn chúng cả tháng trời nay, nếu bị các sếp phát hiện thì hắn sẽ thành người không hoàn thành nhiệm vụ.
Hắn toát mồ hôi vì lo, rồi bảo chúng tôi: “Các người mau đi ngay đi, lần sau đừng có đến chỗ này hò hẹn.”
Tôi vui vẻ đi tiếp, tuy giữa cuộc có rất nhiều trắc trở nhưng dù sao chúng tôi cũng đã thoát thân an toàn. Chúng tôi đi được không xa thì có một chiếc xe đỗ ngay trước mặt, có mấy người xuống xe, tôi chạm mặt ngay với người đi đầu tiên xuống.
Tự nhiên tôi thấy thắc mắc quá, sao người này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu đó rồi, hắn cũng nhìn tôi chằm chằm, hình như cũng đang thắc mắc, hắn hỏi tên ngốc khi nãy, hai người thầm thầm thì thì với nhau.
Tôi vừa đi vừa nghĩ, trong đầu loé lên một hồi ức, tôi nhớ ra người này chính là thuộc hạ của bà Lý ở hội Tam Hoà, cái người có tên Vương Ba hay Tiểu Lực gì đó. Tôi rảo bước nhanh rồi nhỏ giọng nói với bọn Tứ Mao: “Chúng ta mau chuồn thôi, mấy người kia là người của hội Tam Hoà đấy.”
Phía sau có tiếng hét: “Bắt lấy nó, đừng để nó chạy thoát!”
Chúng tôi sợ quá chạy tá hoả, trong lúc khiếp sợ tôi ngoái lại nhìn phía sau, không có ai đuổi theo chúng tôi cả, bọn chúng đang mải bắt con chó khi nãy. Trong khi đó, sự ầm ĩ của chúng tôi lại gây chú ý của tên đầu sỏ khi nãy,hắn hình như bỗng nhớ ra điều gì đó, hét lên và chỉ về phía chúng tôi: “Tóm mấy đứa kia lại, không được để chúng chạy!”
Tôi và Tứ Mao nhìn nhau cười hiểu ý, Tứ Mao nói: “Cái đó chẳng bao giờ mình quên cả.”
Tứ Mao bẻ tay răng rắc, sau đó tạo ra một thế, sáu kẻ đứng đối diện cũng lo lắng quan sát chúng tôi.
Tứ Mao thét lên rồi lao lên phía trước quần nhau với sáu tên kia, Tiểu Thuý thắc mắc hỏi: “Tiểu Cường, sao anh không vào giúp một tay?”
Tôi lo lắng quan sát cục diện cuộc chiến nên không có thời gian nói chuyện với Tiểu Thuý.
Tôi hét lên: “Tứ Mao, điểm thứ năm đánh vào cánh tay phải của hắn!”
Tứ Mao sút vào cẳng của một tên khốn phía bên trái, tên khốn đó loạng choạng ngã ra đất.
Tôi lại tiếp tục hét lên: “Điểm thứ bảy có kẻ đánh vào vai cậu!”
Tứ Mao né người tránh một cú đánh trộm của tên khốn bên phải.
Tôi liên tục gào thét, Tiểu Nguyệt có vẻ đã hiểu phong phanh nên đứng bên cạnh vội gọi lớn: “Nhầm rồi! Nhầm rồi! Anh tiểu Cường, anh mách nhầm hết rồi, anh chẳng vào giúp anh ấy một tay thì thôi, đừng hét lung tung như thế!”
Tôi vẫn tiếp tục công v