Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/589 lượt.

chuyền thẳng, cầu thủ chuyên nghiệp lao lên, cậu lách qua thủ môn, cầu môn để trống! Bóng đã vào! Chỉ trong một phút, cục diện vôn đang giằng co nhau đã bị phá vỡ triệt để, Lý Tuấn Ninh dẫn trước Aaron với tỉ số 2:0. Trận đấu vẫn còn 9 phút đồng hồ.
9 phút đồng hồ, có thể làm được rất nhiều rất nhiều chuyện, ví dụ nói với người mình yêu một câu “anh yêu em”. Ba chữ “anh – yêu – em”, mỗi giây một chữ, nói xong chỉ mất 3 giây, 9 phút đồng hồ có thể nói 180 câu “anh yêu em”. Hoặc là ôm người mình yêu một cải, một cái ôm bắt đầu, một bàn tay ôm qua vai bạn, đặt bạn trước ngực, một tay còn lại khoác vào, cũng chỉ mất 3 giây đồng hồ. Một cái ôm kéo dài 9 phút đồng hồ, đối với hai người yêu nhau, không là cái gì. 9 phút đồng hồ, có thể để hai người hôn nhau, hôn như ngày tận thế của thế giới sắp đến.
Chỉ có điều hiện tại, tất cả những cái yêu và được yêu, đều bị ngăn cản ở trên sân và dưới sân.
Đối với Aaron và Tư Nhiên, hiện tại điều họ cần nhất là thời gian, nhưng đối với họ thời gian lại là một sự giày vò. Aaron và Tư Nhiên đều đã bỏ giày sút của mình ra, những cơ hội lẻ tẻ khó khăn lắm mới có được cũng bị họ để lỡ bằng những cú sút vội vàng.
Phút cuối cùng, trong lúc phòng thủ, Aaron đã mất hết lý trí kéo Lý Tuấn Ninh ngã, bị phạt thẻ đỏ và đuổi ra sân, Lý Tuấn Ninh nhẹ nhàng đá phạt đền. Phần thắng đã nắm chắc trong tay, thậm chí cậu ta còn đưa tay lên xoa đầu Aaron để tỏ lòng an ủi. Aaron cũng không có phản ứng gì quá khích, cậu biết, cậu đã thua, trong cuộc đối đầu về bóng đá với Lý Tuấn Ninh, cậu lại một lần nữa bại trận.
3:0, đây là một tỉ số áp đảo. Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, Aaron ngồi phịch xuống đất, Tư Nhiên bước đến nói: “Rất xin lỗi”, cậu cũng không có phản ứng gì.
Lúc tỉ số trận đấu là 2:0, cô Trương đã lặng lẽ rời sân. Cô đến xem chẳng qua là vì nể mặt Tư Nhiên, hiện giờ thấy cậu thất bạt rút lui vẫn là thượng sách.
Lý Tuấn Ninh lại chạy đến, mang theo một nụ cười không kìm chế nổi, ghé sát vào tai cậu nói:
“Đừng quên lời giao hẹn của bọn mình nhé”. Chưa bao giờ trong mắt Aaron gương mặt của Lý Tuấn Ninh lại khó chịu như bây giờ, mặc dù Lý Tuấn Ninh không đẹp trai như cậu, nhưng các nét cũng rõ ràng, nhưng lúc này đây trong mắt Aaron, Lý Tuấn Ninh chẳng khác gì một con quỷ.
Cậu cũng không biết mình đã tung ra cú đấm từ lúc nào, thậm chí lúc Lý Tuấn Ninh ôm đầu lăn lộn dưới đất, cậu cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Mãi cho đến khi Tư Nhiên chạy đến kéo cậu lại, cậu mới liên hệ cú đâm của mình với việc Lý Tuấn Ninh đang nằm trên đất miệng kêu oai oái.
Lúc này bạn của Lý Tuấn Ninh cũng đã chạy đến, nhưng Lý Tuấn Ninh gọi giật ngay cậu bạn lại: “Không được động đến cậu ấy!”. Khó khăn lắm cậu ta mới bò được dậy, mắt cũng đã sưng lên, cậu ta túm chặt lấy cậu bạn cùng đội với mình. Cậu bạn bực lắm quặc lại: “Lý Tuấn Ninh, cậu bị đánh thành ra ngớ ngẩn rồi à!”.






Ngải Mễ và Đường Mộc cũng đã chạy đến. Vừa nãy họ được chứng kiến từ đầu đến cuối, Đường Mộc bước đến nắm chặt cổ tay cậu hỏi: “Cậu không sao chứ?”. Dường như vừa rồi, Aaron mới là người bị Lý Tuấn Ninh đấm cho một quả.
Lý Tuấn Ninh vừa kéo cậu bạn sang một bên, vừa quay đầu lại hét với Aaron: “Cậu hãy nhớ lấy lời giao kèo của bọn mình!”.
“Lời giao kèo gì vậy?” Ngải Mễ hỏi.
“Chẳng có lời giao kèo gì đâu.” Đường Mộc không kìm được xen vào, nói xong, cậu mới hiểu ra rằng mình nói như vậy chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này.
Ngải Mễ nhìn Aaron mặt mày vẫn đang phừng phừng vì giận, nghĩ bụng chắc không cạy được gì từ miệng cậu, bèn đuổi theo Lý Tuấn Ninh.
Hơn nữa, hiện giờ giữa chúng vốn cũng không có tình yêu. Một người thích một người khác, là sự tự do và quyền lợi của cậu ta, cũng có tự do được chấp nhận hoặc từ chối. Aaron đã làm rất tốt rồi, cái mà cậu không thể cho, chỉ là một danh phận mà thôi, lòng tốt mà cậu dành cho cô, gấp nhiều gấp nhiều lần tình cảm mà rất nhiều chàng trai dành cho bạn gái mình.
Đến bây giờ, cậu ta vẫn đến năn nỉ mình một cách đáng thương: “Ngải Mễ, tớ muốn nhận cậu làm em gái tớ”.
Cô, Ngải Mễ, đáng lẽ phải cảm thấy thỏa mãn.
Ngải Mễ gật đầu, lần này cô không khóc, cô thực sự cảm thấy rất vui, cậu là anh trai cô, những điều mà từ trước đến nay cậu vẫn làm, là những điều mà một người anh trai nên làm. Trước đó cô đều mơ tưởng rằng sẽ đến một ngày, cậu có thể trở thành chàng hoàng tử của mình, cô bay bồng bềnh trên mây, hiện giờ thì ổn rồi, đã rơi xuống, đã đứng trên mặt đất.
Cô em gái sà vào lòng người anh.
Cô gọi một tiếng: “Anh ơi”.
Cô không hiểu được rằng Aaron đã đợi hơn mười năm câu “anh ơi” này của mình.
Aaron ôm chặt Ngải Mễ, cuối cùng cậu đã được gọi em gái mình: “Em ơi”.
“Em à, em thấy Tư Nhiên thế nào?”
“Vừa nhận em gái đã muốn tặng em gái cho người khác hay sao?” Cô cảm thấy chua xót trong lòng, cô vẫn còn đang nằm trong lòng anh, còn anh thì đã tính toán đẩy mình vào lòng người khác.
Cho dù thế nào, cuối cùng cô đã cảm thấy yên lòng. Tình yêu của cô


Old school Swatch Watches