Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/592 lượt.

với Đường Mộc: “Đường Mộc này, cậu nhất định phải đối xử tốt với Aaron đấy”.
Đường Mộc đang chăm chú chọn bánh màn thầu, bị Ngải Mễ nói như vậy, cũng giật nảy mình: “Sao cậu lại nói như vậy?”.
“Bởi vì cậu có thể dành cho cậu ấy những cái mà tớ không cho được, cậu nhất định phải hứa với tớ.”
Đến bây giờ, cậu mới hiểu rằng, Ngải Mễ thích Aaron biết bao. Cậu thích Aaron, vẫn muốn Aaron ôm mình, hôn mình. Cô thích Aaron, chỉ mong Aaron được hạnh phúc, được sống bình yên. Cô vẫn chưa biết rằng, cái gọi là ở bên Aaron, chỉ là vì Aaron muốn đóng kịch cho cô xem, để tình yêu của cô dành cho mình có thể hạ nhiệt, giảm nhẹ, dần dần tiêu tan. Nhưng Aaron đâu có biết rằng, tình yêu mà cô dành cho cậu, không giảm đi chút nào vì chuyện cậu thích con trai, không phải vì cậu đã tìm thấy người yêu mà thay lòng đổi dạ.
Đường Mộc không muốn nghĩ nữa, cậu chuyển sang chủ đề khác: “Cậu bảo bọn mình có nên mua cho Lý Tuấn Ninh một cái màn thầu, sau đó cho thuốc độc vào đó hay không?”.
“Thần kinh à.” Ngải Mễ biết Đường Mộc cố tình lảng sang chủ đề khác cũng là vì không muốn để mình quá buồn, nên cũng đón nhận rồi lại đùa với cậu. Cuối cùng chúng vẫn mua đồ ăn sáng về cho Lý Tuấn Ninh.
“Bọn mình phải dùng võ để thắng hắn chứ!”
Đường Mộc nói rất hùng hồn, dường như vừa nãy, Ngải Mễ là người đưa ra lời để nghị đầu độc vậy.
Buổi sáng hôm nay vẫn có giờ như thường lệ, nhưng Đường Mộc và Aaron không lọt tai tiếng nào, chúng liền viết giấy gửi qua gửi lại cho nhau. Dù sao thì chúng cũng ngồi cùng bàn, viết xong rồi đặt ra giữa là được, tiện lợi, lại kín đáo. Chính vì thế rất khả thi.
Đường Mộc: “Căng thẳng không?”.
Aaron: “Không căng thẳng lắm”.
Đường Mộc: “Tớ muốn hỏi cậu một câu”.
Aaron: “Cậu không hỏi thẳng ra được ư?”.
Đường Mộc: “Ngộ nhỡ, tớ nói là ngộ nhỡ, ngộ nhỡ bọn mình thua thì có thật là cậu sẽ giúp Lý Tuấn Ninh theo đuổi Ngải Mễ hay không?”.
Aaron không trả lời, cậu đặt bút xuống, nắm chặt bàn tay thành nắm đấm. Đường Mộc biết, chắc chắn cậu ta đã nghĩ đến vấn đề này. Mặc dù cậu ta không trả lời, nhưng Đường Mộc cũng biết đáp án, cậu ta chắc là sẽ giúp Lý Tuấn Ninh theo đuổi Ngải Mễ, nếu như vậy, Ngải Mễ sẽ đáng thương và buồn cười biết bao.
Aaron: “Cậu không hỏi được câu gì có ý nghĩa hơn một chút sao?”.
Đường Mộc: “Xin hỏi, công thức phân tử của Neon viết thế nào?”.
Lần đầu tiên trong lịch sử, vì một trận bóng mà trường được nghỉ nửa ngày. Sân bóng của trường nằm cạnh khu lớp học, và thế là bên cửa sổ của các lớp đều chen chật cứng người, càng khỏi phải nói đến xung quanh sân bóng. World Cup mặc dù lớn, nhưng lại cách xa nghìn dặm, còn hiện tại, bọn họ đang chìm đắm trong bầu không khí náo nhiệt khác thường của mình.
Lúc đầu đã hẹn Tư Nhiên sẽ đến cùng ăn cơm trưa, nhưng mãi vẫn không thấy anh xuất hiện, cho đến khi trận đấu sắp bắt đầu, Đường Mộc cũng không gọi được điện thoại cho anh.
Chúng nhìn thấy chị Lệ Lệ đi tới, mừng muốn phát cuồng, ai ngờ vừa nhìn thấy chúng, câu hỏi đầu tiên của chị Lệ Lệ là: “Tư Nhiên đâu?”.
Trong trận giao đấu này Lý Tuấn Ninh đã mời tổ trọng tài chuyên nghiệp. Trong lúc ăn sáng cậu ta đã nói với Aaron: “Tớ sẽ không chiến thắng cậu bằng những thủ đoạn phi thể thao, nhất định tớ phải làm cho cậu thua tâm phục khẩu phục”.
Lúc này đây cậu ta bước đến, trên môi nở nụ cười khiến người ta phát mửa.
“Ấy, con át chủ bài của các cậu đâu?”
Aaron phần nào hiểu ra vấn đề, cậu tức đến nỗi nghiến răng ken két: “Lý Tuấn Ninh, nếu cậu dám làm gì với Tư Nhiên...”.
“Cậu giận dữ gì vậy, tớ chỉ bảo mẹ tớ đi tìm anh ấy để cắt tóc thôi, anh ấy là thợ cắt tóc, cắt tóc...” Nói được một nửa thì Lý Tuấn Ninh dừng lại, cậu ta nhìn ra phía sau lưng Aaron, nét mặt tỏ rõ vẻ không tin: “Mẹ, sao mẹ lại đến?”.
Aaron ngoái đầu lại nhìn, Tư Nhiên đang đứng bên cạnh cô Trương. Aaron chào cô Trương: “Cháu chào cô”.
Lý Tuấn Ninh trợn mắt nhìn Tư Nhiên, sự việc đã đến nước này, nói gì nữa cũng chẳng ăn thua, cậu đành phải quay về bàn bạc làm cách nào để đối phó với Tư Nhiên mà thôi.
Aaron lén kéo Tư Nhiên sang một bên: “Sao anh lại đưa được cô ấy đến đây?”.
Tư Nhiên chớp chớp mắt: “Thì anh nói thật ra thôi”.
Sức mạnh của lời nói thật có những lúc thực sự có thể đem lại rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng.
Lớp Aaron khoác chiến bào Đức, còn lớp Lý Tuấn Ninh thì mặc bộ quần áo của đội Braxin. Điều này khiến Ngải Mễ và Đường Mộc lại nhớ đến trận chung kết World Cup, đội Braxin đối đầu với đội Đức.
Giữa lúc căng thẳng, Ngải Mễ vẫn không quên cười nhạo Đường Mộc: “Có còn nhớ những gì cậu nói với tớ trong trận chung kết World Cup không?”.
Đưòng Mộc vội bịt chặt tai mình lại: “Cậu đừng nói nữa, tớ không muốn nghe, tớ không muốn nghe”.
Ngải Mễ bèn ghé sát vào tai cậu nói: “Trận chung kết năm nay diễn ra tại Yokohama, trận khai mạc của World Cup bốn năm sau sẽ được tổ chức ở thành phố Munich, tám năm sau hay bao nhiêu năm sau, tớ sẽ đều ở bên cậu”.
Nếu phải liệt kê ra những điều mà Đường Mộc nói dối Ngải Mễ, thì điều này còn nghiêm trọn


Pair of Vintage Old School Fru