Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/623 lượt.

ón tay lên trái cổ của Aaron, nhịp thở của Aaron phải truyền qua tay cậu. Ánh đèn ngoài cửa sổ, hoặc là ánh trăng, lúc này đây hắt xuống má Aaron, cậu ngắm nhìn vẻ đẹp của Aaron, thẫn thờ đờ đẫn. Ngón tay của cậu, kiểm soát nhịp thở của Aaron. Đây là điều bí mật nhỏ của Đường Mộc, sau đó cậu liền đặt ngón tay lên đầu mũi, như thế coi như Aaron đã hôn mình. [Trái cổ hay còn được gọi là trái táo Adam. Khi đàn ông trưởng thành, cục sụn đó trồi ra rõ hơn bởi họ có hộp thanh quản to hơn.'>
Hôn có màu sắc gì, hình dạng gì, mùi vị gì nhỉ?
Còn hiện tại, nụ hôn của Aaron dừng lại trên trán, hóa ra, hôn chính là ánh trăng sáng, ánh trăng lưỡi liềm. Đôi môi Aaron từ từ ập uống, dừng trên lông mày cậu, sau đó là sống mũi, cậu cảm nhận được hai cánh mũi của mình chứa đầy mồ hôi lấm tấm. Nụ hôn của Aaron đã lan tỏa sang nhân trung của cậu. Đường Mộc nhắm mắt lại, mọi cảm quan trên người cậu đều tạm thời mất kiểm soát, mọi dũng khí và năng lượng của sinh mệnh cũng đều tập trung trên miệng.
Cậu cảm nhận được hơi thở của Aaron đang phả vào mặt cậu, trên mặt cậu đã tràn ngập một cảm giác êm ái, lâng lâng. Hơi thở ướt nóng, chui vào mũi cậu, đôi môi của chúng chỉ còn cách nhau vài centimet.
Hãy để tớ chết đi. Cậu thầm nói với mình như vậy. Nụ hôn của Aaron, từ địa cực đi tới, cuốn theo hàng nghìn lớp bão, xen lấn cả mấy tấn ánh nắng mặt trời, giữa tâm bão, có một mảnh đất là cõi đào nguyên, yên bình không có gió, hương hoa phảng phất khắp nơi, mặt băng phẳng phiu, hoàng tử mặc bộ quần áo trắng, gương mặt thanh tú, nét mặt thanh thản. Cậu đang chờ đợi một loại chất độc, lấy độc trị độc, loại chất độc này, người sống có thể chết, người chết có thể sống, sống chết chẳng qua chỉ cách nhau một ranh giới mà thôi.
Cuối.
Cùng.
Bọn.
Họ.
Đã.
Hôn.
Nhau.
Rồi.
Mặt băng mênh mông nứt toác, rất nhiều đóa sen tuyết nở rộ, cánh hoa đều biến thành những đôi cánh lấp lánh, lơ lửng giữa lưng chừng trời, ánh trăng sáng vằng vặc, màn đêm không còn là bầu trời trầm mặc, lúc này đây trời và biển đã dịch đổi vị trí cho nhau. Đằng sau ánh trăng và những chòm sao, là mặt biển với những gợn sóng lâp lánh. Người trần đứng trên mặt đất ơi, lúc này đây ngẩng đầu lên xem, sẽ nhìn thấy hai đứa đang hôn nhau. Hôn, là sự thân mật, gần gũi giữa hai người yêu nhau, nghĩ đến đã thấy thương, nghĩ đến đã muốn rơi nước mắt.
Nụ hôn của chúng rất dài, rất dài, từ trăng đời Tần đên tận ải nhà Hán.
[Trăng Tần, ải Hán là hình ảnh xuất hiện trong bài thơ Ra cửa ải cúa nhà thơ Vương Xương Linh:
Trăng Tần, ải Hán vẫn đây mà,
Mà khách trường chinh vẫn vắng nhà.
Phí tướng nếu giờ còn ở lại?
Âm sơn đâu có ngựa Hổ qua.'>
Cuối cùng cậu đã nhớ ra, muốn nói một câu với Đường Mộc, môi tạm thời rút ra, nhưng lại nghe thấy đối phương nói: “Aaron, tớ yêu cậu”.
Và điều Đường Mộc muốn nói, cũng chính là câu nói này, cậu vô cùng thắc mắc, tại sao Aaron lại nói với mình như thế. Sau đó đột nhiên cậu mở mắt ra.
Cậu nhìn thấy Ngải Mễ cũng vừa mở mắt ra, nhìn mình với vẻ sửng sốt, gần như hai đứa thốt lên cùng một lúc: “Sao lại là cậu!”. Sau đó Đường Mộc và Ngải Mễ mới ý thức ra được rằng, Ngải Mễ đang nằm đè lên người Đường Mộc.
Hai đứa lại cùng hét lên, Ngải Mễ vội vàng lật ra khỏi người Đường Mộc, tiện đà bật đèn lên. Đợi đến khi mắt đã dần dần quen với ánh sáng, Đường Mộc tìm khắp một lượt trong phòng, không thấy bóng Aaron đâu. Cậu mới quay sang hỏi Ngải Mễ: “Vừa nãy cậu nói gì vậy?”.
“Vừa nãy tớ nói, tại sao lại là cậu.”
“Không, câu trước đó cơ.”
“Tớ có nói gì đâu, nếu có thì cũng chỉ là nói mê thôi, chắc là tớ vừa nằm mơ.” Ngải Mễ cố gắng hồi tưởng lại.
“Mơ gì vậy?”
“Tớ không muốn nói.”
Đường Mộc cũng không bắt ép cô, chỉ lẩm bẩm: “Ngải Mễ, tớ cũng nằm mơ, tớ mơ thấy Aaron”.
Đúng như những gì cậu nghĩ, Ngải Mễ cũng buột miệng: “Tớ cũng mơ thấy Aaron”.
Hai đứa đưa mắt nhìn nhau, Đường Mộc thầm nghĩ đến cụm từ “đồng sàng dị mộng”, còn cậu và Ngải Mễ, chắc là đồng sàng đồng mộng.
Đường Mộc nói tiếp: “Tớ mơ thấy mình và Aaron hôn nhau”. Cậu cảm nhận được Ngải Mễ nắm chặt tay mình.
“Đường Mộc.”
“Hả?”
“Tớ cũng mơ thấy mình hôn Aaron.”
Cả hai đều giật nảy mình, không còn muốn ngủ thêm nữa, thế giới lại có chuyện thần kỳ như vậy! Chúng đối chiếu với nhau cảnh tượng trong giấc mơ, lập tức cảm thấy sởn cả gai ốc.
“Đường Mộc, tớ muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Hả?”
“Hôn Aaron cảm giác như thế nào?”
Đường Mộc không ngờ Ngải Mễ lại đưa ra câu hỏi này, suýt thì cậu buột miệng: “Tớ làm sao biết được”, may mà câu nói này đã được kìm lại, cậu nhắm mắt hổi tưởng lại cảnh tượng mình vừa hôn Aaron trong giấc mơ, cậu mỉm cười nói với Ngải Mễ rằng: “Rất đẹp, rất đẹp”.
“Lần trước bọn mình đánh cuộc với nhau, bắt cậu đi hôn Aaron, tớ chưa được nhìn thấy.” Ngải Mễ nhắc lại.
Đường Mộc đành phải nói: “Thế lần sau sẽ cho cậu xem vậy”.
Chúng không ngủ tiếp được nữa, Đường Mộc đề nghị: “Bọn mình dậy đi mua đồ ăn sáng cho Aaron đi”.
Cùng đến quầy ăn sáng chọn đồ ăn, bất thình lình Ngải Mễ nói


80s toys - Atari. I still have