Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.
cũng không để bụng, vậy thì cô khỏi cần sự tôn nghiêm, cứ ngoan ngoãn làm người tình trong bóng tối của anh. Phải chia sẻ anh với người phụ nữ khác là điều đau khổ nhưng chắc không đau đớn hơn giây phút chia tay năm năm trước. Ít nhất bây giờ cô và anh vẫn có thể ôm nhau, có thể…
“Em đang nghĩ gì thế?” Giọng nói trầm ấm của Trịnh Vĩ vang lên bên tai, cắt đứt mạch suy nghĩ của Giản Nhu.
Cố gắng kìm nén tâm tình phức tạp trong lòng, Giản Nhu đáp: “Em đang nghĩ tình bạn của chúng ta rốt cuộc có thuần khiết hay không. Hình như kể từ lần đầu tiên gặp ở công viên vui chơi giải trí, chúng ta không nỗ lực theo hướng thuần khiết thì phải.”
“Ừ. Em thử đoán xem anh đang nghĩ gì?”
Trịnh Vĩ xoay người Giản Nhu lại, ép cô nhìn vào đôi mắt sắc bén của mình. “Em vừa nói em không lấy của rơi, phát huy tinh thần giúp người, tới trường học trả ví cho anh là vì tình bạn sâu đậm, thuần khiết nhiều năm của chúng ta?”
“Vâng! Thế thì sao?”
“Nói như vậy, em không có ý định quyến rũ anh?”
Giản Nhu trịnh trọng gật đầu. “Đúng thế!”
“Anh còn nhớ… Năm năm trước, khi đòi chia tay với anh, em từng nói em luôn muốn tìm cơ hội trả thù cho người thân của em. Tới khi anh xuất hiện dưới khu chung cư nhà em, cơ hội em chờ đợi bấy lâu đã tới.”
Giản Nhu đờ người. Nhiều năm trôi qua, cô đã quên béng lời thoại này dù đã học thuộc làu làu. Anh chỉ nghe có một lần, vậy mà vẫn nhớ như in.
Cô đưa mắt đi chỗ khác, chuyển đề tài: “Em hơi đói. Bây giờ là mấy giờ rồi? Đã đến bữa tối chưa anh?”
Trịnh Vĩ liền nâng cằm Giản Nhu, nhìn thẳng vào mắt của cô. “Rốt cuộc câu nào của em là thật, câu nào là giả thế?”
Cô chớp chớp mắt, cười, nói: “Em nhớ ra rồi! Đúng là em định quyến rũ anh nên mới cố tình đi trả ví. Thật ngại quá, càng lớn tuổi trí nhớ của em càng tệ.”
“Xem ra em muốn anh bức cung rồi…”
Thấy anh lại định thò tay vào trong áo mình, Giản Nhu lập tức lùi lại. “Lạm dụng hình phạt riêng là phạm pháp đấy!”
“Phạm pháp hay không, chắc chắn anh rõ hơn em.” Vừa dứt lời Trịnh Vĩ liền kéo chiếc áo sơ mi nam trên người cô, áp cô vào cửa sổ kính.
Không còn đường nào thoát, Giản Nhu cất giọng run run: “Đừng nói với em là anh dùng cách này trong công việc đấy nhé!”
“Phúc lợi tốt thế, chỉ mình em mới được hưởng thụ.” Anh cười khẽ, vuốt ve làn da cô. Toàn thân Giản Nhu run rẩy nhưng cô cắn răng, thà chết cũng không khuất phục.
Lần “bức cung” này chắc chắn là sự giày vò đáng nhớ nhất trong cuộc đời Giản Nhu. Nếu đối tượng không phải là Trịnh Vĩ, cô thà đập đầu vào tường chết chứ không chịu sự hành hạ này. Sau khi kết thúc quá trình mà cô “cầu sống không được, cầu chết không xong”, Trịnh Vĩ lên tiếng: “Bây giờ anh tin rồi.”
“Anh tin gì cơ?” Giản Nhu túm lấy rèm cửa, cố gắng bình ổn hơi thở hỗn loạn.
“Anh tin hồi đó em chỉ đơn thuần muốn trả lại ví cho anh, không có mục đích khác.” Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô, anh bật cười thành tiếng. “Nếu không, em cũng chẳng bày ra vẻ “thà bị đánh chết cũng không chịu nói thật”.”
“Anh…”
Trịnh Vĩ thong thả mặc áo sơ mi, vừa cài cúc vừa nói: “Đi thôi! Anh đưa em đi ăn tối!”
Giản Nhu bình ổn hơi thở, đầu óc hỗn loạn cũng tỉnh táo trở lại. Bây giờ cô mới tỉnh ngộ. Bức cung gì chứ, rõ ràng là anh cố ý bắt nạt cô thì có. Người đàn ông này quả là thâm hiểm và lý trí hơn năm năm trước nhiều. Anh không còn là Trịnh Vĩ một lòng một dạ tin tưởng cô, bất kể cô nói gì cũng chẳng nghi ngờ. Anh cũng không còn là chàng trai mà cô tùy tiện diễn trò, tạo ra scandal là có thể khiến anh bị tổn thương.
Giản Nhu bất giác rùng mình. Cô có cảm giác mình đang từng bước rơi vào bẫy, từng bước bị anh khống chế, từng bước bị anh “ăn” đến xương cũng chẳng còn. Hy vọng đây chỉ là ảo giác của cô mà thôi.
Mặc quần áo, rời khỏi câu lạc bộ, Trịnh Vĩ lái xe đưa Giản Nhu đi về phía quảng trường Thiên An Môn. Cô tưởng anh sẽ dẫn mình đến một nhà hàng vắng vẻ ăn cơm, không ngờ anh lại đến tiệm vịt quay Toàn Tụ Đức. Lúc này là giờ cao điểm, trong và ngoài tiệm rất đông người, vô cùng náo nhiệt.
Vừa đi đến cửa tiệm, thấy ánh mắt hiếu kỳ của những người xung quanh, Giản Nhu vội kéo tay áo Trịnh Vĩ. “Nơi này đông người quá, hay chúng ta tới quán khác đi! Ngộ nhỡ bị phóng viên chụp được ảnh…”
Trịnh Vĩ dừng bước, lạnh lùng liếc nhìn cô. “Chụp được thì sao? Anh không thể chường mặt ra à?”
Là một người phụ nữ vừa được “bao nuôi”, cô mỉm cười giải thích: “Không phải! Anh đã có vị hôn thê. Em không muốn bị thiên hạ chửi là người thứ ba.”
“Người thứ ba thì có vấn đề gì? Em bị chửi còn không ít sao?”
Trịnh Vĩ ngó nghiêng, xung quanh toàn là tòa chung cư cao cấp, chẳng có nhà hàng nào cả. “Em đừng nói với anh là em muốn về nhà ăn cơm đấy nhé?”
“Đúng thế! Hôm nay em đích thân vào bếp chuẩn bị bữa tối cho anh. Chỉ mình anh được hưởng phúc lợi này.”
“Không phải em lại nấu canh rau chân vịt đấy chứ?” Trịnh Vĩ chau mày.
“Anh yên tâm, không có chuyện đó đâu. Em biết anh không thích món canh rau chân vịt.” Cô nhiệt tình kéo a