Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
uốn như vậy sao? Nhưng em biết phải làm thế nào? Em đã thử tìm cách gạt bỏ thù hận để ở bên anh, không nghĩ tới chuyện bố mẹ anh là ai, nhưng mỗi khi nhìn thấy anh, em đều nhớ đến thảm cảnh của bố em lúc qua đời, nhớ đến em gái ở trên giường bệnh. Em chẳng có cách nào không hận… Hơn nữa, dù em có thể nhẫn nhịn, bố mẹ anh cũng sẽ không chấp nhận em, mẹ và em gái em chắc chắn không chấp nhận anh. Còn Lâm Cận nữa, chúng ta sẽ phải đối mặt với ông ta thế nào? Ngay từ đầu tình cảm giữa chúng ta đã là sai lầm lớn.”
Trịnh Vĩ vẫn không có phản ứng. Giản Nhu khóc đến mức như bị rút hết sức lực. Cô thì thầm: “Anh từng hỏi em, em nhiều lần nói câu “Em yêu anh”, có lần nào là thật hay không. Bây giờ em cho anh biết, lần nào cũng là thật. Em yêu anh, vì vậy em mới không muốn anh càng lún sâu. Thà rằng anh hận em, vĩnh viễn không muốn gặp em còn hơn là anh mãi mãi không quên em. Em yêu anh, vì vậy em mới mong chúng ta cắt đứt hoàn toàn, hy vọng anh có thể tìm thấy người con gái đáng để anh trân trọng…”
Cô tháo sợi dây chuyền và chiếc nhẫn, đặt vào lòng bàn tay Trịnh Vĩ. “Nếu thật lòng yêu em thì anh hãy tha cho em, cũng tha cho bản thân mình. Thế giới này chẳng có ai rời khỏi ai là không sống nổi.”
Cuối cùng cô sờ má Trịnh Vĩ, đặt một nụ hôn lên môi anh. “Kể từ bây giờ, bất luận anh có tỉnh lại hay không, em cũng sẽ không bao giờ gặp anh nữa…” Cô thì thầm: “Trịnh Vĩ! Em yêu anh… nhưng chỉ đến đây thôi…”
Giản Nhu lau khô nước mắt rồi rời khỏi phòng bệnh. Trịnh Diệu Khang đang đợi cô ở đầu hành lang. Cô tiến lại gần, dừng bước trước mặt ông. “Cháu nhận lời bác. Chỉ cần bác tìm ra hung thủ thật sự hại chết bố cháu, bắt hắn chịu tội trước pháp luật, sau này cháu sẽ không quấy rầy vợ và con trai bác.”
Trịnh Diệu Khang gật đầu, đưa hộp sữa lạc cho cô, gương mặt vẫn không chút biểu cảm. Giản Nhu đưa mắt về phía phòng bệnh của Trịnh Vĩ, cuối cùng cầm hộp sữa rời khỏi bệnh viện.
Ngọn gió mùa thu mát lạnh thổi vào mặt, cô ngửa đầu uống sữa mới có sức lực đi tiếp. Nếu bây giờ Nhạc Khải Phi lại hỏi Giản Nhu có hối hận hay không, nhất định cô sẽ trả lời: “Tôi rất hối hận, hối hận đã vì anh ấy mà thà nhảy xuống sông cũng không thèm cái ván là anh. Nếu lúc đó tôi không chọn nhảy sông, có lẽ tôi đã trở thành ngôi sao hạng nhất, Trịnh Vĩ vẫn là chàng trai kiêu ngạo của ngày nào. Anh ấy sẽ vĩnh viễn là con trai của Trịnh Diệu Khang.”
***
Hai ngày sau, thông qua nhiều nguồn, Giản Nhu nhận được tin Trịnh Vĩ đã tỉnh lại. Nghe nói vết thương ở đầu anh không đáng lo ngại, vết bỏng trên người chỉ cần tiến hành ghép da là sẽ không sao. Cô không cảm thấy quá bất ngờ vì cô biết thế nào anh cũng tỉnh lại. Trịnh Vĩ là người đàn ông cứng rắn, thà chết chứ tuyệt đối không cho phép bản thân hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh.
Một tháng sau xuất hiện một tin tức gây chấn động dư luận. Lâm Cận bị bắt giữ do liên quan đến vụ cố ý giết người. Giản Nhu không mấy ngạc nhiên. Có điều cô không ngờ hiệu suất làm việc của Trịnh Diệu Khang lại cao đến thế.
Sống ung dung hơn năm năm trời, Lâm Cận đã bị bắt nội trong một tháng với chứng cứ đầy đủ. Nhận được tin này, Giản Nhu đột nhiên muốn gặp Trịnh Vĩ, muốn xem vết thương của anh thế nào, cũng muốn biết phản ứng của anh khi bố đẻ bị đưa ra pháp trường.
Như thể tâm linh tương thông, điện thoại bất chợt đổ chuông, là bản nhạc quen thuộc mà cô cài riêng cho số của Trịnh Vĩ. Cô không bắt máy, anh gọi hết lần này đến lần khác. Gần một tiếng sau, Giản Nhu không kìm nổi, bấm nút nghe máy.
“Em đang ở đâu? Anh muốn gặp em.” Ngữ khí của anh vẫn kiên định như thường lệ. “Anh sẽ đợi em ở rạp chiếu phim đó cho tới khi em xuất hiện mới thôi.”
Giản Nhu lặng lẽ chạm tay vào chiếc cốc của anh, sờ lên hình vẽ cậu bé đạp xe trên đó. Cô nghiến răng, ép bản thân tàn nhẫn lần cuối. “Anh muốn gặp tôi? Được thôi, tối nay hãy đến nhà tôi. Tôi cũng có một số thứ muốn trả lại anh.”
Trịnh Vĩ cất giọng quả quyết: “Được.”
Sau khi cúp máy, Giản Nhu lập tức gọi cho Nhạc Khải Phi: “Có thể giúp tôi một việc không?”
“Lại giúp nữa? Tôi giúp em nhiều lần như vậy mà chẳng thấy em báo đáp gì cả. Em có thể…”
“Tối nay đến nhà tôi một chuyến được không? Tôi mời anh ăn cơm.”
“Không thành vấn đề.” Nhạc Khải Phi đáp rất nhanh. “Lát nữa tôi sẽ đến.”
Giản Nhu cúp máy rồi sắp đồ của Trịnh Vĩ. Cô bỏ hết đồ chứa đựng biết bao kỷ niệm ngọt ngào của hai người vào thùng giấy rồi dán kín, tựa như cô cũng phong kín mọi ký ức đẹp đẽ ở đáy sâu nội tâm.
Khi trời sẩm tối, chuông cửa reo vang. Giản Nhu liền chạy đến, quan sát bên ngoài qua lỗ “mắt mèo”. Trịnh Vĩ đứng yên lặng ngoài cửa, tóc đã mọc, che bớt vết thương. Cánh tay anh quấn vải băng, chắc là vết bỏng vẫn chưa lành. Cô lại quan sát gương mặt anh, anh gầy hơn so với lúc ở bệnh viện. Kìm nén cảm giác xót xa trong lòng, cô quay sang Nhạc Khải Phi. Nhạc công tử hiểu ý, liền đi tới mở cửa cho Trịnh Vĩ.
Giản Nhu vội vàng trốn sau cánh cửa. Cô không nhìn thấy Trịnh Vĩ, chỉ có cảm giác không kh