Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
"
"Bác không gây khó dễ cho em, chỉ bảo em tự giải quyết…" Cô kể lại nội dung cuộc trò chuyện với Trịnh Diệu Khang, trừ đoạn sau khi Trịnh Vĩ kết hôn, cô sẽ rời khỏi Trung Quốc.
"Ừ…" Trịnh Vĩ tỏ ra không hề bận tâm. "Em đừng lo. Dựa vào kinh nghiệm đấu tranh hai mươi mấy năm, anh biết ông chỉ bề ngoài tỏ ra đáng sợ mà thôi. Tuy hơi bá đạo, nói một là một nhưng bố anh là người nói lý lẽ, luôn đánh giá khách quan con người và sự việc."
"Vậy anh cho rằng bác đánh giá thế nào về em?"
Trịnh Vĩ mỉm cười. "Anh tương đối có lòng tin vào con mắt thẩm mỹ của mình." Khóe miệng Giản Nhu bất giác cong lên.
Ngày hôm sau, cứ nghĩ đến chuyện mang thai, tâm trạng của Giản Nhu có chút bất an, lo lắng pha lẫn mong chờ. Nào ngờ, trước khi đi ngủ, cô đột nhiên phát hiện "bà dì ghé thăm. Giản Nhu không khỏi ảo não. Sớm biết thế, tối qua cô đã không cần ráng sức như vậy.
Bà dì: kinh nguyệt của phụ nữ.
Leo cao
Kể từ hôm đó Giản Nhu cảm thấy mình bắt đầu cuộc sống được bao nuôi. Cuộc sống này quả thực an nhàn, không cần tiếp khách, không cần lấy lòng nhà đầu tư, không cần nghe theo sự sắp xếp của công ty quản lý. Chỉ nhắc đến ba từ "Trưởng phòng Trịnh", Uy Gia sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của cô, xảy ra phiền phức sẽ có người giúp cô giải quyết.
Lấy lý do tập trung vào bộ phim Leo cao đang chuẩn bị khởi quay, Giản Nhu từ chối hết những dự án khác. Uy Gia không hề cằn nhằn, thậm chí ánh mắt như muốn tán thưởng, cô làm rất đúng. Cuối cùng Giản Nhu đã có thời gian ở nhà nấu cơm, dọn dẹp, giặt quần áo, chờ Trịnh Vĩ đi làm về. Những lúc buồn chán, cô gọi điện cho anh, hỏi anh bao giờ mới về nhà. Anh luôn trả lời cô bằng giọng điềm tĩnh: "Sau khi tan sở."
"Hôm nay anh không ra ngoài tiếp khách à?"
"Không."
Giản Nhu thở dài. "Bởi vì có người không thích."
Uy Gia lập tức hiểu ra vấn đề. Tuy hơi khó xử nhưng anh ta đành phải đi thương lượng với đạo diễn Trần.
"Lệch vị trí?" Đạo diễn Trần sa sầm mặt. "Anh có nhầm không đấy? Cô ta mới vào nghề à? Cảnh này mà đòi hôn lệch đi thì quay kiểu gì? Anh thử quay cho tôi xem nào!"
"Tại vì bây giờ cô ấy muốn thay đổi hình tượng…" Uy Gia cố gắng giải thích giúp Giản Nhu.
Nhưng thương lượng một hồi, đạo diễn Trần vẫn tỏ ra kiên quyết: "Cô ta không muốn đóng thì tôi thay diễn viên khác. Dù sao phim cũng mới khởi quay nên chuyện này không thành vấn đề." Nói xong, ông đi thẳng vào phòng nghỉ, đóng sập cửa. Nhân viên đoàn làm phim đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều tỏ ra kinh ngạc.
Xuất phát từ sự tôn trọng đối với đạo diễn Trần và nghệ thuật, Giản Nhu quyết định gọi điện cho Trịnh Vĩ, nói khéo để anh thông cảm cho công việc của mình, đồng ý để cô hy sinh vì nghệ thuật. Điện thoại kết nối, cô hạ giọng thầm thì: "Vừa rồi em đề nghị đạo diễn Trần cho hôn lệch vị trí nhưng ông ấy không đồng ý. Ông ấy còn bảo sẽ đổi diễn viên khác."
Thấy Trịnh Vĩ lặng thinh, cô nói tiếp: "Hay là em cứ quay nhé! Chỉ là đóng kịch thôi…"
"Em khỏi cần bận tâm, anh sẽ giải quyết vụ này." Trịnh Vĩ trả lời dứt khoát.
Sau khi gác máy, cô khẽ lắc đầu với Uy Gia. Anh ta thở dài bất lực. "Thôi cô cứ về khách sạn nghỉ ngơi đi. Tối nay tôi sẽ thử bàn với đạo diễn Trần một lần nữa xem sao."
"Vâng!" Giản Nhu đành thay quần áo, thu dọn đồ. Cô chưa kịp rời đi, đạo diễn Trần đột nhiên từ phòng nghỉ đi ra ngoài. Tuy sắc mặt vẫn u ám nhưng ngữ khí của ông không còn cứng rắn như trước. Ông gọi nhà quay phim, thương lượng với anh ta vấn đề hôn lệch vị trí. Nhà quay phim lắc đầu lia lịa. Đạo diễn Trần lại gọi mấy nhân viên hậu trường. Bàn bạc một hồi, cuối cùng họ quyết định tìm người đóng thế.
Quyết định này khiến Giản Nhu và cả đoàn làm phim thật sự mở rộng tầm mắt. Qua biểu hiện kinh ngạc của mọi người, Giản Nhu biết rõ mình đã bị khinh thường. Nói một câu thật lòng, hoạt động trong làng giải trí lâu như vậy, cô cũng chưa từng nghe nói có nữ diễn viên nào tìm người hôn thay bao giờ. Ngay cả ngôi sao hàng đầu như Lâm Hi Nhi cũng chẳng có đãi ngộ đó. Vì vậy khi Trịnh Vĩ gọi điện hỏi thăm tình hình, Giản Nhu nói một câu tự đáy lòng: "Em rất hối hận vì không để anh bao nuôi em sớm hơn."
"Chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào cũng không gọi là muộn."
Giản Nhu ôm điện thoại, cổ họng bỗng tắc nghẹn, không thể thốt ra lời.
Sau khi hoàn tất mọi cảnh quay ở thành phố S, đoàn làm phim lại bay về Bắc Kinh, quay cảnh chia tay của hai nhân vật chính Lam Vũ và Dương Sâm, trong đó không thể thiếu cái ôm đoạn tuyệt. Để Giản Nhu có thể diễn tốt hơn sự giằng xé trong nội tâm nhân vật, đạo diễn Trần đã đặc biệt nhấn mạnh một số biểu cảm chi tiết với cô.
Đầu tiên, mắt cô ngấn lệ nhưng không được để nước mắt trào ra ngoài. Cô giơ hai tay, do dự vài giây mới ôm Dương Sâm. Cho tới khi Dương Sâm rời đi, cô mới được rơi lệ, từng giọt từng giọt chảy xuống gò má.
"Cô có cần lấy tâm trạng không?" Đạo diễn Trần hỏi.
"Không ạ! Tôi có thể diễn ngay." Giản Nhu đáp.
Lần trước cô từ chối quay cảnh hôn, đạo diễn Trần rất không hài lòng. Nhưn