Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.
có bảo anh cưới về làm vợ đâu!"
"Cho tôi cũng chẳng thèm. Tôi sợ cô ta làm bẩn giường của tôi."
Ngũ Kiến Phàm hết nói nổi.
Phác Nghị Minh vỗ tay đánh đét. "Em nhớ ra rồi! Cô ấy tên là Giản Nhu."
Hai từ "Giản Nhu" như một tiếng sét phá tan sự điềm tĩnh của Trịnh Vĩ trong phút chốc. Anh lao đến như tên bắn, lập tức cướp lấy ống nhòm. Hình ảnh hiện ra trong ống nhòm đúng là người con gái trong ký ức của anh. Cô vẫn để mái tóc dài đến thắt lưng, vẫn là đôi mắt trong veo đó. Tuy nhiên nụ cười vô tư mà anh thích nhất đã biến mất trên gương mặt cô. Đang là giữa mùa hạ nhưng thần sắc của cô rất lạnh lẽo.
Anh nghe thấy Phác Nghị Minh hỏi Ngũ Kiến Phàm: "Anh Ngũ, khi nào anh hỏi giúp em xem giá ăn một bữa với cô ấy là bao nhiêu, em muốn làm quen với cô ấy."
"Chỉ ăn cơm thôi sao?"
"Thì cứ ăn trước đã."
Trịnh Vĩ lập tức cắt ngang: "Vừa rồi cậu bảo cô ấy đóng phim truyền hình gì nhỉ?"
"Tình yêu không chia tay."
"Chiếu lúc mấy giờ?"
"Hình như là giờ vàng."
"Tôi biết rồi." Trịnh Vĩ nói, mắt vẫn dán vào ống nhòm. Giản Nhu đang ngồi trên tấm thảm dưới sofa, vừa uống trà vừa xem ti vi. Bộ váy ngủ rộng không thể che đi thân hình tuyệt đẹp của cô, đặc biệt đôi chân thẳng tắp, đầy vẻ mời gọi.
Cô đã thay đổi, không còn là thiếu nữ ngây thơ mà anh giấu tận đáy lòng. Nhưng cô vẫn khiến trái tim anh rung động như ngày nào.
Sau đó Trịnh Vĩ không xem bóng đá cũng chẳng uống bia, một mình độc chiếm chiếc ống nhòm. Phác Nghị Minh đi đến, hỏi: "Bao giờ anh mới xem xong?"
"Nghị Minh! Khi nào đi, cậu nhớ để chìa khóa nhà lại cho tôi. Tôi cần dùng." Trịnh Vĩ cất giọng dứt khoát.
"Anh định làm gì?"
"Tôi muốn theo đuổi cô ấy."
"Hả?" Đám bạn sững sờ, một lúc sau mới định thần. Ngũ Kiến Phàm vỗ vai anh. "Anh không sợ cô ta làm bẩn giường của anh sao?"
"Tôi muốn cưới cô ấy về làm vợ."
Mọi người đều ôm bụng cười ha hả. "Anh Vĩ ngày càng hài hước."
Không một ai tin Trịnh Vĩ nghiêm túc ngoài chính anh, cũng chẳng ai tin anh sẽ làm được. Không có người nào tin Giản Nhu dám bỏ rơi anh sau một năm yêu đương nồng thắm, càng chẳng ai tin anh từ bỏ sự kiêu ngạo của mình, hết lần này đến lần khác tìm cách nối lại quan hệ với cô. Còn cô, thà chết cũng không gặp anh.
Bạn bè anh không hiểu nổi, ngay cả người anh em thân thiết từ nhỏ đến lớn là Diệp Chính Thần cũng không chịu đựng được khi thấy anh bị một người phụ nữ hủy hoại. Một lần, Diệp Chính Thần còn dúi đầu anh vào nước lạnh để giúp anh tỉnh táo hơn.
Thật ra anh cũng muốn tỉnh táo lắm chứ! Những năm qua, chứng kiến cô có scandal với hết người đàn ông này đến người đàn ông khác, chứng kiến cô ôm hôn tình cảm và lên giường với đàn ông trong các bộ phim, không dưới một lần anh lớn tiếng tuyên bố sau khi uống say: Tôi đã hoàn toàn từ bỏ rồi.
Nhưng mỗi khi nghe nói chuyện tình của cô không có hồi kết, trái tim anh lại hồi sinh. Anh quên sạch những lời tuyên bố hùng hồn trước đó. Anh vẫn ôm tia hy vọng chờ đợi cô quên đi thù hận, quay về bên anh. Anh đã chờ năm năm, cuối cùng cũng đợi được ngày hôm nay, cô đã chịu cho anh cơ hội…
Sau khi kể xong câu chuyện, Trịnh Vĩ nói: "Giản Nhu không tiết lộ với em chuyện này, chẳng phải cô ấy không coi em là bạn, mà do nguyên nhân chia tay của chúng tôi xuất phát từ bí mật và mối thù của đời trước. Cũng vì biết quá nhiều nên bố cô ấy mới bị hại chết."
"Hả? Thế thì anh đừng nói quá rõ ràng." Lạc Tình tiếp lời.
Trịnh Vĩ cúi đầu uống trà.
"Tại sao anh lại kể cho em nghe chuyện của hai người?" Lạc Tình không hiểu. "Anh muốn em giúp anh khuyên Tiểu Nhu à?"
"Cũng không hoàn toàn như vậy." Trịnh Vĩ nở nụ cười ôn hòa và chân thành. "Tôi nghe nói em đã vì tôi mà lãng phí nhiều thời gian. Tôi thật sự cảm động, nhưng người tôi yêu là Giản Nhu. Cuộc đời này, tôi chỉ yêu mình cô ấy, cũng chỉ cưới một người phụ nữ là cô ấy. Điều duy nhất tôi có thể làm cho em là thỏa mãn lòng hiếu kỳ của em. Khi không còn ảo tưởng, em sẽ phát hiện, thật ra tôi là người đàn ông vô dụng, đến cô gái mình thích cũng không giành được."
Lạc Tình quan sát người đàn ông trước mặt. Cô muốn tìm hiểu anh suốt mấy năm trời. Hôm nay, cuối cùng cô đã hiểu được đôi mắt thâm trầm như màn đêm của anh. Thì ra trong đó chứa đựng một người con gái và mối tình không thể dứt bỏ. Đây là điều ngay cả nằm mơ cô cũng không ngờ tới. Cô thở dài: "Anh đúng là vô dụng thật."
"Bây giờ em phát hiện vẫn chưa muộn."
"Anh không chỉ vô dụng mà còn ngốc nghếch nữa. Anh biết không…" Lạc Tình cảm thấy cần phải nhắc Trịnh Vĩ. "Tiểu Nhu đã nộp hồ sơ xin di dân. Cậu ấy định đi Canada, không bao giờ quay về đây nữa."
Trịnh Vĩ hóa đá trong giây lát. "Di dân ư?"
"Em nghĩ cậu ấy không có ý định kết hôn với anh."
Trịnh Vĩ siết chặt tách trà, chiếc cốc nóng bỏng tay mà anh không hề phát giác. Anh thề sẽ không để cô ra đi. Bất kể dùng thủ đoạn nào, anh cũng không cho cô rời khỏi anh lần nữa.
Một tiếng sau, chiếc A8 màu đen dừng lại trước khu nhà của Lạc Tình. Lạc Tình mở cửa xe rồi quay sang Trịnh Vĩ. "Nếu anh và Tiểu Nhu kết hôn, nhớ tìm mộ