Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342083

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2083 lượt.

t phù rể đẹp trai cho em. Phải đẹp hơn anh đấy!"
"Được thôi." Trịnh Vĩ trả lời dứt khoát.
"Cám ơn anh!" Trong lúc Trịnh Vĩ không để ý, Lạc Tình nhoài người hôn lên má anh rồi nhảy xuống xe. Chiếc xe nhanh chóng quay đầu, phóng đi mất.
Lạc Tình thở dài, quyến luyến thu hồi ánh mắt. Dù anh hơi vô dụng, dù trái tim anh thuộc về người phụ nữ khác, cô vẫn thích anh. Vừa quay người, chuẩn bị lên nhà, cô liền nhìn thấy Giản Nhu. Lạc Tình sững người. Đối mặt với "tình địch", nói không ghen tị là giả dối. Lạc Tình thật sự ghen tị với Giản Nhu, vì cô ấy có được tình yêu sâu đậm của người đàn ông như Trịnh Vĩ, dù cô ấy chà đạp trái tim anh tàn nhẫn đến mức nào, anh vẫn một lòng yêu thương cô. Tuy nhiên cô cũng biết rõ, bất kể tình yêu của họ có kết thúc tốt đẹp hay không, cô cũng chỉ là người ngoài cuộc.
"Chúng ta lên nhà cậu đi!" Giản Nhu bình thản lên tiếng. "Mình có chuyện muốn nói với cậu."
Lạc Tình ngập ngừng rồi khẽ gật đầu.
Trong ấn tượng của Giản Nhu, nhà của Lạc Tình luôn gọn gàng, sạch sẽ. Hôm nay, căn hộ bừa bộn như bãi chiến trường. Trên nền nhà đầy vỏ chai bia và tàn thuốc lá. Lạc Tình dọn dẹp qua loa rồi lấy một lon bia trong tủ lạnh, hỏi cô: "Cậu có uống không?"
"Được thôi!"
Nghe bạn nói vậy, Lạc Tình lôi hết bia đặt lên bàn uống trà. Cô mở một lon, ngẩng đầu tu ừng ực. Giản Nhu vừa mở nắp vừa hỏi: "Cậu còn giận mình không?"
"Giận chứ!" Lạc Tình thẳng thắn đáp. "Nhưng giận thì giải quyết được vấn đề gì? Anh ấy là người đàn ông của cậu. Đây là sự thật không thể thay đổi."
"Người đàn ông của mình ư?" Giản Nhu gượng cười, uống một ngụm bia, trong miệng toàn là vị đắng chát. Người đàn ông của cô vừa được Lạc Tình hôn, lại vội vàng đi gặp vị hôn thê, không biết chừng buổi tối còn bị cô gái nào đó cầm chân ấy chứ. Người đàn ông của cô luôn bận rộn như vậy.
Nhìn thấy vẻ mặt chua chát của bạn, Lạc Tình hỏi thăm dò: "Vừa rồi cậu nhìn thấy…"
"Mình có nhìn thấy."
"Mình…" Lạc Tình biết mình không nên tơ tưởng đến Trịnh Vĩ, nhưng thời khắc đó, cô không thể kiềm chế bản thân nên mới hôn anh. Nụ hôn này coi như lễ tế cho tình yêu đơn phương của cô, cũng là để sau này nhớ lại quãng thời gian si mê một người đàn ông còn có chút kỷ niệm ngọt ngào. Cô không ngờ lại bị Giản Nhu bắt gặp.
"Mình hôn anh ấy là vì…"
"Không sao đâu!" Giản Nhu nở nụ cười nhàn nhạt như không liên quan đến mình. "Mình còn được chứng kiến màn nóng bỏng hơn ấy chứ, của cậu chỉ là nụ hôn tạm biệt thôi mà. Mình đã quen rồi."
Cho dù bạn tỏ ra rất bình thản, Lạc Tình cảm thấy mình vẫn nên giải thích rõ: "Cậu đừng hiểu lầm. Mình và anh ấy chẳng có gì cả. Vừa rồi anh ấy đưa mình đi uống cà phê là để mình hiểu rõ, trong trái tim anh ấy chỉ có một mình cậu, bất kể mình làm gì cũng vô ích. Thật ra cậu nên nói sớm với mình. Nếu biết anh ấy chỉ yêu mình cậu, mình đâu đến nỗi lãng phí nhiều năm như vậy."
"Mình không ngờ anh ấy đợi mình đến tận bây giờ. Mình tưởng chúng mình đã kết thúc từ năm năm trước, không còn bất cứ quan hệ gì. Mình thật sự không ngờ, nhiều năm trôi qua mà anh ấy vẫn không chịu từ bỏ."
Lạc Tình uống đầy một bụng bia, tính cách hào sảng trở lại. Cô chỉ vào ngực Giản Nhu. "Trái tim cậu làm bằng gì mà để một người đàn ông tốt như anh ấy chờ đợi những năm năm? Nếu là mình, năm ngày cũng không chịu nổi ấy chứ! Đừng nói người nhà, ngay cả Ngọc Hoàng Đại đế phản đối cũng thế thôi."
"Ngọc Hoàng Đại đế thì mình chẳng sợ. Mình chỉ sợ mẹ mình thà chết cũng không cho bọn mình ở bên nhau." Giản Nhu nói.
"Hay là bọn cậu sinh con luôn đi! Bác gái là mẹ cậu, chắc chắn không để xảy ra tình trạng con cậu không có bố."
Giản Nhu lắc đầu. "Cậu không hiểu tính mẹ mình. Nếu biết mình mang cốt nhục của Trịnh Vĩ, chắc mẹ sẽ bắt mình phá thai mất."
"Không phải đấy chứ? Thù hận gì mà mẹ cậu tuyệt tình thế? Thù giết cha hay đoạt vợ à?"
"Ừ…"
Lạc Tình tròn mắt kinh ngạc, mãi mới lên tiếng: "Cậu định thế nào? Chẳng nhẽ cứ làm người tình không danh không phận của anh ấy đến hết đời ư?"
Giản Nhu tu hết lon bia mới trả lời: "Mình cũng không biết. Anh ấy bảo sẽ tự giải quyết nên mình để anh ấy lo."
Cả buổi chiều, Giản Nhu ở nhà Lạc Tình, uống hết bia lại chuyển sang rượu vang. Đến lúc đầu óc ngây ngất, cô kéo tay bạn, thổ lộ tâm tình: "Cậu có biết mình rất ngưỡng mộ cậu không? Đối với cậu, tình yêu là chuyện của riêng cậu. Cậu muốn yêu thì yêu, muốn hôn thì hôn, mặc kệ thiên hạ nghĩ gì. Mình thì không như thế được… Vừa cùng Trịnh Vĩ dự đám cưới, mình đã bị chụp cái mũ "người thứ ba" rồi. Bố anh ấy nói xa nói gần, bảo mình đừng trông mong bước vào nhà họ Trịnh. Xì, cứ làm như mình thèm lắm ấy!"
"Cậu không thèm sao?" Lạc Tình hỏi lại.
"Mình chả thèm… Nhưng mình không nỡ rời xa anh ấy, cho dù yêu anh ấy rất cực nhọc, trái tim lúc nào cũng như ở trên tàu lượn siêu tốc, lên chín tầng mây rồi lại rơi xuống đáy vực."
"Tốt quá còn gì! Chẳng phải cậu thích ngồi tàu lượn siêu tốc, ngồi cả ngày cũng không biết chán sao?"
"Ừ nhỉ?" Giản Nhu ngẫm nghĩ. Cũng phải, có lẽ bởi vì cô thích nên số phận đã đ