Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.

khác lên cầu thang. Cầu thang màu xám mờ xuất hiện trước mặt cô. Cô còn nhớ rõ có tất cả một trăm bậc, bởi vì kể từ lúc hiểu chuyện, hằng ngày bố cô đều bế cô lên xuống cầu thang. Ông bước rất chậm, ôm chặt cô vào lòng, tựa như sợ không cẩn thận, con gái sẽ bị rơi xuống.
Sau đó bố dắt tay cô leo cầu thang. Ông cố gắng bước thật chậm, nhẫn nại chờ đợi con gái. Khi lớn hơn một chút, cô thường chạy xồng xộc lên cầu thang, chỉ hận không thể bay vào nhà. Bố đi đằng sau, không ngừng hét lớn: ”Nhu Nhu! Chậm một chút! Cẩn thận không ngã đấy!”
Bốn năm trước, Giản Nhu tận mắt chứng kiến người mà cô yêu thương nhất là bố rơi từ tầng cao xuống, đầu đập xuống nền đá, máu chảy lênh láng, nhuộm đỏ những viên đá màu xám trắng. Kể từ lúc đó cô không dám quay về ngôi nhà này, sợ mơ thấy ác mộng. Hôm nay, nếu không phải bà mợ quá nhiệt tình, cô tuyệt đối không bước chân vào đây.
Giản Nhu leo cầu thang một cách khó nhọc, mãi cũng lên tới nơi. Cánh cửa màu táo đỏ quen thuộc mở ra, gương mặt thân thiện của cậu ruột hiện ra trong tầm mắt cô. Nhiều năm không gặp, trông cậu vẫn thế, ngoài hai bên tóc mai đã điểm bạc.
”Tiểu Nhu! Mau vào nhà đi!” Ông lên tiếng. ”Hình như cháu gầy đi nhiều.”
Có lẽ bởi vì cậu có gương mặt hơi giống mẹ nên Giản Nhu cảm thấy đặc biệt gần gũi. Thật ra cô vốn không mấy thân với cậu. Bởi hai mươi năm trước, mẹ cô đã chuyển tới Bắc Kinh, còn cậu vẫn sống ở quê nhà, một thành phố nhỏ giá lạnh thuộc miền Bắc. Hồi nhỏ, mẹ cũng từng đưa hai chị em Giản Nhu về quê một lần. Lúc đó mới là đầu mùa đông nhưng thành phố đã được bao phủ bởi lớp tuyết dày. Phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một màu tuyết trắng và bầu trời xám xịt. Cô vốn sợ lạnh nên không chịu đi ra ngoài, cả ngày ngồi bên bếp lửa trò chuyện với bà ngoại.
Sau đó bố cô xảy ra chuyện, chân Giản Tiệp lại bị thương, cần một khoản tiền lớn làm phẫu thuật. Ông cậu không nói một lời, đưa cho mẹ cô toàn bộ số tiền dành dụm của mình. Lúc bấy giờ, lần đầu tiên Giản Nhu cảm nhận một cách sâu sắc từ ”cậu ruột”.
Cô rút từ túi xách ra phong bì tiền đã chuẩn bị sẵn, đưa cho cậu. ”Cháu nghe nói chị Tây Tây sắp mua nhà. Hiện tại, cháu chỉ có từng này, chẳng biết có đủ không. Nếu không đủ, cháu sẽ nghĩ cách khác.”
Ông cậu chau mày, xua tay. ”Cháu cứ cất đi! Mợ cháu cũng thật là... Chẳng chịu bàn với cậu một tiếng đã gọi điện cho cháu. Cháu còn đi học, kiếm được đống tiền không dễ dàng. Làm sao cậu có thể dùng tiền của cháu chứ?”
Bà mợ vội nói: ”Vừa rồi biết cháu mang tiền đến đây, cậu cháu đã mắng mợ một trận, bảo mợ không nên gọi điện cho cháu. Tại mợ sốt ruột quá, chỉ muốn nộp ngay khoản thanh toán đầu tiên, tránh đêm dài lắm mộng. Mợ không vay được tiền nên mới gọi cho cháu. Cháu cũng biết đấy, bây giờ giá nhà đất ở Bắc Kinh tăng khiếp đi được.”
Giản Nhu nhìn thấy vẻ nôn nóng và khó xử trên gương mặt bà mợ, giống hệt mẹ cô lúc Giản Tiệp cần làm phẫu thuật. Nếu khi đó cậu không đưa hết tiền tiết kiệm cho mẹ, chắc cũng không đến nỗi khó khăn như bây giờ.
Nghĩ đến đây, cô liền dúi tiền vào tay bà mợ. ”Mợ cứ cầm tạm số tiền này trước đi! Khoản thanh toán đầu tiên đã đủ chưa ạ? Còn thiếu bao nhiêu nữa? Cháu có thể mượn bạn.”
”Chuyện này...” Bà mợ liếc nhìn ông cậu rồi lại trả lại cô. ”Không cần đâu. Để mợ thử hỏi họ hàng ở quê xem sao.”
Nhận ra cậu thật sự không muốn nhận tiền của mình, Giản Nhu cũng chẳng nài ép, chuyển đề tài khác trò chuyện với cậu mợ.
Nhắc đến chuyện chị họ chuẩn bị kết hôn, Giản Nhu mới hỏi chị định mua nhà ở đâu, rộng bao nhiêu mét vuông. Bà mợ lập tức lấy catalogue quảng cáo cho cô xem. ”Cháu xem căn hộ này, tám mươi lăm mét vuông mới có hai triệu ba trăm ngàn. Mợ phải xếp hàng cả đêm mới cướp được số đẹp đấy! Ngày mai mà nộp tiền còn có thể được giảm năm phần trăm.”
”Vậy ạ? Vị trí đẹp thế khó mua được với giá này.”
”Thì vậy đó!”
”Nhà anh rể không bỏ thêm ít tiền sao ạ?”
”Nhà họ cố gắng hết sức mới gom được ba trăm ngàn. Đừng nói lo thêm một trăm ngàn, bây giờ mười ngàn họ cũng không kiếm nổi ấy chứ!”
Ông cậu ho khan một tiếng. Ý thức được mình hơi nhiều lời, bà mợ liền chuyển đề tài: ”Mải nói chuyện nên quên mất, để mợ gọt táo cho cháu ăn nhé!”
”Mợ để cháu làm cho.” Giản Nhu vừa gọt táo vừa thầm tính toán. Sau khi nộp tiền nhà và học phí, thù lao đóng phim của cô chỉ còn hơn bảy mươi ngàn. Kể cả không gửi sinh hoạt phí cho Giản Tiệp đồng thời tiết kiệm chi tiêu, đợt thanh toán mua nhà đầu tiên của cậu mợ vẫn không đủ.
Tuy Uy Gia đối xử với cô không tồi nhưng anh ta là người coi đồng tiền như sinh mạng. Nhạc Khải Phi thuộc dạng không quan tâm đến tiền bạc nhưng nếu vay anh ta, chắc cô phải bán thân mất.
Thật ra Giản Nhu cũng không quá nghĩ ngợi nhiều về chuyện bán thân. Nhưng theo sự hiểu biết của cô về Nhạc công tử, anh ta thích phụ nữ có chút nội hàm, chứ giá cả rõ ràng sẽ khiến anh ta mất hứng.
Ngẫm đi nghĩ lại, Giản Nhu rút di động, tìm đến cuộc gọi nhỡ cuối cùng. Để Trịnh Vĩ có thời gian suy nghĩ và viện lý do từ chối, cô gửi một tin nhắn cho anh: ”Thật ngại quá! Em có việc cần anh