Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.

không muốn trả lời mà thật sự chẳng biết nói gì. Rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói với anh nhưng cô lại cảm thấy giữa hai người, bất cứ lời nào cũng là thừa thãi. Nhiều lúc, trước một người hiểu bạn, sự trầm mặc chính là ngôn ngữ sâu sắc nhất.
Giản Nhu ngẩn ngơ suốt quãng đường đi. Đến khi cô sực tỉnh, Nhạc Khải Phi đã đưa cô lên một nhà hàng trên tòa cao ốc chọc trời. Nhà hàng vắng lặng như tờ, chẳng có một người khách. Giám đốc nhà hàng đích thân nghênh đón rồi đưa bọn họ tới vị trí bên cửa sổ.
“Em thấy nơi này thế nào?” Nhạc Khải Phi hỏi.
Giản Nhu gật đầu. “Không tồi.” Cô tự nhủ: Một bữa cơm ở nơi sang trọng thế này mà tính thành tiền mặt cho cô thì tốt biết bao. Như vậy, cô có thể trả nợ cho Trịnh Vĩ.
“Đồ ăn ở đây rất khá, chắc chắn em sẽ thích.” Nhạc Khải Phi nói.
Nhân viên phục vụ bày từng đĩa thức ăn lên bàn. Giản Nhu thầm cảm thán, đúng là câu “không tồi” chẳng đủ để khái quát các món ăn ở đây. Từng cọng rau được chọn lựa kĩ càng, xếp thành hình rất đẹp trong những chiếc đĩa tinh xảo, cứ như không phải bọn họ đang ăn cơm mà là thưởng thức tác phẩm nghệ thuật vậy.
“Tôi nghe Uy Gia nói em đang ăn kiêng nên chỉ gọi mấy món rau này.” Nhạc Khải Phi lên tiếng.
Giản Nhu kinh ngạc: “Anh cũng ăn kiêng sao?”
“Tôi cũng phải khống chế cân nặng.”
“Anh ư?” Cô tưởng ăn kiêng là độc quyền của phụ nữ.
“Ừ! Chắc em không thể ngờ, hồi hơn mười tuổi, tôi nặng đến một trăm tám mươi cân ấy chứ!”
Giản Nhu cố gắng tưởng tượng ra bộ dạng béo phì của Nhạc Khải Phi. Cô vô tình nhớ tới cậu học sinh mập mạp thời học cấp hai. Cô không nhớ tên cậu ta, chỉ nhớ mặt cậu ta toàn thịt là thịt. Cô còn nhớ, cậu ta từng viết thư tình cho cô, nội dung rất chân thành, nói sẽ nuôi cô cả đời, cho cô mọi thứ cô muốn. Đáng tiếc lúc bấy giờ Giản Nhu chỉ muốn duy nhất một người là Trịnh Vĩ. Nhớ tới câu nói của Trịnh Vĩ sau khi đọc bức thư tình đó, khóe miệng Giản Nhu bất giác cong lên.
Tuy chỉ là nụ cười rất nhạt nhưng vẫn không thoát khỏi cặp mắt đào hoa của Nhạc Khải Phi. Anh ta liền hỏi: “Em cười gì thế?”
“Không có gì. Tôi đột nhiên nhớ tới một đàn anh thời cấp hai. Hình như anh ta cũng hơn chín mươi cân, nhìn từ xa như quả bóng bằng thịt. Có điều, anh ta rất đáng yêu. Bạn tôi nói, mùa đông được anh ta ôm chắc sẽ vô cùng ấm áp.”
“Bạn em? Là đàn ông sao?”
“Sao anh biết?”
Nhạc Khải Phi nheo mắt. “Tôi ngửi thấy mùi vị chua chua trong câu nói của anh ta.”
Mùi chua ư? Sao cô không nhận ra điều đó nhỉ?
“Anh ta là bạn trai của em à?” Nhạc Khải Phi hỏi.
Do dự một lát, Giản Nhu lắc đầu rồi chuyển đề tài: “Anh giảm cân bằng cách nào mà hay vậy?”
“Mỗi ngày tôi chạy bộ một ngàn mét. Ngoài ra, tôi không ăn thịt, không chén đồ ngọt, một ngày ba bữa chỉ ăn rau xanh.”
Giản Nhu không tưởng tượng nổi một công tử như Nhạc Khải Phi có thể chịu cực khổ như vậy. “Vất vả thật đấy! Nhưng tại sao anh lại quyết tâm giảm cân?”
“Lúc đó còn ít tuổi nên tôi tưởng các cô gái xinh đẹp đều thích mấy anh chàng đẹp trai. Tôi sợ mình không lấy được vợ xinh nên ra sức giảm cân. Sau này tôi mới phát hiện, phụ nữ mong muốn sự an toàn hơn, mà đồng tiền là thứ tốt nhất để duy trì cảm giác an toàn đó.”
Giản Nhu rất muốn nói với đối phương: Phụ nữ đúng là cần cảm giác an toàn nhưng không phải dùng đồng tiền để duy trì. Chỉ khi không tìm thấy cảm giác an toàn, phụ nữ mới gửi gắm tinh thần vào đồng tiền.
Tuy nhiên cô lặng thinh, bởi cô biết chắc anh ta sẽ không hiểu.
***
Sau vài ngày quan hệ không mặn không nhạt với Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất ngờ phát hiện, dù trước mắt là Nhạc công tử dát đầy vàng, trong đầu cô cũng chỉ toàn hình bóng của Trịnh Vĩ.
Bốn ngày sau. Hôm đó là thứ Ba, Giản Nhu không có tiết học, sáng sớm một mình ngồi trên tấm thảm xem ti vi. Cô lại bất giác nhớ đến Trịnh Vĩ. Mấy ngày nay, mỗi khi ngồi ở đây, cô lại nhớ tới cảnh cùng anh uống trà, trò chuyện và xem phim truyền hình. Nhớ đến cảm giác rung động đầu đời, cô có cảm giác trong lòng ngưa ngứa như có sợi lông vũ lướt qua.
Cô lục tìm chiếc vé xem phim đã bạc màu trong hộp đựng đồ cũ. Cô chưa từng xem bộ phim điện ảnh đã bỏ lỡ đó. Nghe nói đây là tác phẩm kinh điển, kể câu chuyện một con tàu chìm sâu dưới đáy đại dương và một mối tình vĩnh cửu. Thật ra Giản Nhu cũng rất muốn thưởng thức nhưng không tìm được người cùng mình đi xem phim.
Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, cô liền lấy di động, đắn đo mãi mới soạn tin nhắn: “Bao giờ anh được nghỉ? Em đã mượn đĩa DVD Titanic. Chúng ta cùng xem nhé!”
Giản Nhu đọc đi đọc lại vài lần, càng đọc càng cảm thấy nội dung tin nhắn mang hàm ý sâu xa, chẳng khác nào lời mời: “Lên nhà em uống cà phê đi!” Thế là cô ném điện thoại sang một bên mà không gửi tin nhắn.
Nhớ nhung một người là cảm giác rất kỳ lạ. Càng ép bản thân không nghĩ đến, bạn lại càng muốn gặp người ấy, đến mức không thể khống chế được tâm trạng.
Trong lúc tâm phiền ý loạn, Giản Nhu vô tình nhìn thấy chiếc ví da màu đen nằm dưới chân sofa. Cô liền mở ra xem. Bên trong là thẻ sinh viên của Trịnh Vĩ, trên thẻ dán tấm ảnh 3x4 c