Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1904 lượt.

khác Trung Quốc, nữ nghệ sĩ không biết quý trọng thân thể nên anh chơi rất vui, quên cả đường về. Nghe lý do này, cô đành ngậm miệng.
Bận rộn hơn hai mươi ngày liền, Giản Nhu đã hoàn thành phần lớn cảnh quay. Vừa vặn đến sinh nhật nên cô xin nghỉ phép hai ngày, ở khách sạn ngủ bù. Sau khi thức giấc, cô vừa ngâm mình trong bồn tắm suối nước nóng vừa cầm di động ngẩn ngơ.
Điện thoại cuối cùng cũng đổ chuông, Giản Nhu lập tức bắt máy. Trò chuyện vài câu, cô phát hiện Trịnh Vĩ vẫn không đi vào chủ đề chính nên cố ý nhắc anh: “Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”
“Ừ…”
“Ừ là ý gì thế?” Cô hỏi.
Anh bình thản đáp: “Là ý em hiểu mà.”
Được rồi, cô quyết định không truy cứu vấn đề này mà hỏi thẳng: “Anh chuẩn bị tặng em điều bất ngờ gì để chúc mừng sinh nhật em?”
“Hả? Hôm nay là sinh nhật em sao?”
Giản Nhu nghiến răng kèn kẹt. “Rõ ràng như vậy mà anh còn phải hỏi sao?”
Trịnh Vĩ cười khẽ một tiếng. “Em giận đấy à?”
“Nghe giọng điệu của anh, nếu em nói không tức giận, có phải anh rất thất vọng không?”
“Đúng thế!”
Giản Nhu tựa người vào bồn tắm, cất giọng ngọt ngào: “Chúng ta đã bảy mươi lăm ngày không gặp nhau. Em rất nhớ anh, rất muốn anh ôm em, hôn em… Em đang ngâm mình trong bồn tắm, vô cùng dễ chịu. Anh có muốn tắm cùng em không?”
Đầu bên kia điện thoại chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp.
Tắm xong, Giản Nhu quấn chiếc khăn tắm cotton rồi đi ra ngoài. Đúng lúc chuẩn bị gọi bữa tối thì Nhạc Khải Phi đến gõ cửa phòng cô. Thời gian này, anh ta thường sang phòng nên Giản Nhu đã quen. Thấy người mình đã được quấn khăn kín đáo, cô cũng không thay quần áo mà để anh ta vào phòng.
“Hôm nay sao anh rảnh rỗi thế, không đi chơi cùng bạn gái à?” Cô hỏi.
“Em muốn hỏi người nào?”
“Cô gái hôm qua ấy.”
Nhạc Khải Phi ngẫm nghĩ một lúc. “Hôm qua là cô buổi sáng hay buổi tối?”
“Thôi, coi như tôi chưa hỏi.”
Nhạc Khải Phi tự nhiên như ở nhà mình, ngồi xuống giường của Giản Nhu rồi đưa một cái hộp cho cô. “Tặng em quà sinh nhật.”
“Sao anh biết hôm nay là sinh nhật tôi?”
“Hồi phỏng vấn em ở trường Điện ảnh, tôi đã xem lý lịch của em.”
“Vậy à? Trí nhớ anh tốt thật đấy!” Giản Nhu vừa nói vừa mở chiếc hộp. Mắt cô sáng lên khi nhìn thấy sợi dây chuyền có mặt kim cương, tựa như đột nhiên phát hiện số tiền tiết kiệm tăng lên sáu chữ số.
Tần ngần một lúc, Giản Nhu định lên tiếng từ chối thì Nhạc Khải Phi lại nói: “Tôi đã đặt bữa tối, lát nữa nhân viên phục vụ sẽ mang lên trên này.”
“Tôi đâu nói sẽ cùng anh ăn tối…” Chưa kịp dứt lời, chuông cửa reo vang, Giản Nhu tưởng bữa tối mà Nhạc Khải Phi đặt tới nên thuận tay mở cửa. Cửa vừa mở ra, Giản Nhu chết sững khi nhìn thấy người đứng ở bên ngoài là Trịnh Vĩ.
“Không phải em nói muốn điều bất ngờ sao? Hiệu quả thế nào?” Anh cất tiếng.
Giản Nhu sờ vào tay anh. Cảm nhận được độ ấm quen thuộc, sự kinh ngạc lập tức hóa thành niềm vui to lớn, cô lắp bắp: “Anh… anh không được phép ra nước ngoài cơ mà?”
“Vì muốn tạo niềm vui bất ngờ cho em nên anh mới…” Trịnh Vĩ đột nhiên im bặt, nhìn chằm chằm về phía sau lưng cô.
Giản Nhu lập tức quay đầu, bắt gặp Nhạc Khải Phi đứng ngay đằng sau, miệng nở nụ cười vô hại. Đúng lúc này nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn tới. “Giản tiểu thư! Bữa tối của cô và Nhạc tiên sinh đã chuẩn bị xong rồi.”
Ở hoàn cảnh này, bây giờ cô nói với Trịnh Vĩ, mình và Nhạc Khải Phi trong sạch, liệu anh có tin không? Nếu đổi lại là cô, bắt gặp Trịnh Vĩ cùng một người phụ nữ có ý với anh ở trong phòng khách sạn, chuẩn bị dùng bữa tối với nến và rượu vang, đánh chết cô cũng không tin.
Trịnh Vĩ liếc nhìn mái tóc ướt rượt và chiếc khăn tắm trên người Giản Nhu rồi đi vào phòng. Anh đảo mắt một lượt, trong nhà tắm vẫn còn đầy hơi nước, quần áo thay ra của cô vất đầy trên bồn rửa mặt. Trên giường có hộp quà mở nắp, bên trong là sợi dây chuyền đính kim cương đắt giá. Ánh mắt Trịnh Vĩ cuối cùng dừng lại ở Nhạc Khải Phi. Anh ta rõ ràng cũng vừa tắm xong, tóc còn chưa khô.
Toàn thân Trịnh Vĩ như ngưng tụ khí lạnh khiến Giản Nhu bất giác rét run. Để tránh xảy ra tình huống xấu nhất, cô lập tức đứng vào giữa hai người đàn ông, cười, nói: “Các anh vẫn chưa biết nhau đúng không? Để em giới thiệu hai người làm quen.”
Không đợi bọn họ lên tiếng, Giản Nhu chỉ vào Nhạc Khải Phi đồng thời nói với Trịnh Vĩ: “Đây là Nhạc Tổng, “thái tử” của công ty bọn em, cũng là boss của em. Anh ấy ở phòng bên cạnh, nghe nói hôm nay là sinh nhật em nên mới sang đây tặng quà.”
Sau khi giới thiệu Nhạc công tử, Giản Nhu cố tình khoác tay Trịnh Vĩ, thân mật ghé sát vào người anh. “Còn đây là Trịnh Vĩ, bạn trai tôi.”
Trịnh Vĩ tỏ ra hài lòng trước lời giới thiệu hết sức cụ thể của Giản Nhu. Anh nắm tay cô, thể hiện sự chiếm hữu rõ ràng đồng thời cũng không có ý bắt tay đối phương. Nhạc Khải Phi chỉnh lại cổ áo, nói với Giản Nhu: “Nếu tôi nhớ không nhầm, trong hợp đồng em ký với công ty có một điều khoản, em không được có bạn trai, cũng không được kết hôn trong năm năm thời hạn hợp đồng. Một khi vi phạm, em sẽ phải bồi thường gấp đôi.”
Đún