Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.


“Em chưa say.”
“Em đã nói sẽ ở nhà đợi anh.”
“Công ty sắp xếp, em chẳng còn cách nào khác.” Nếu có thể, cô cũng không muốn đến nơi này, không muốn đối diện với anh với thân phận như vậy.
Trịnh Vĩ cụp mắt, liếc nhìn bộ ngực mời gọi rồi lại di chuyển lên gương mặt được trang điểm quyến rũ của Giản Nhu. “Em thường ăn vận kiểu này để tham dự những bữa tiệc xã giao hay sao?”
Nhận ra giọng điệu coi thường của anh, Giản Nhu thấy lòng nhói đau. Cô lạnh lùng đáp: “Chắc chắn không nhiều bằng loại công tử các anh.”
Bầu không khí rơi xuống không độ trong giây lát, còn thoang thoảng mùi thuốc súng. Trịnh Vĩ muốn xoa dịu tình hình căng thẳng nên nắm lấy ngón tay cô. Giản Nhu lập tức rút tay về. “Xin lỗi! Tôi chỉ uống rượu cùng, không cung cấp dịch vụ khác.”
“Đã đến đây rồi thì có những chuyện không phải do em quyết định.” Nói xong, anh lập tức túm lấy tay rồi đỡ gáy cô, cúi xuống hôn cô ngấu nghiến.
Giản Nhu ra sức đẩy anh, đánh anh, thậm chí còn cắn mạnh vào môi anh nhưng Trịnh Vĩ vẫn không buông tha. Cô biết, anh muốn dùng nụ hôn mang tính chất cưỡng ép và tàn sát này để nói với cô, thế nào gọi là “cá lớn nuốt cá bé”, thế nào gọi là “thân bất do kỷ [1'>”. Nếu người đàn ông của buổi tối hôm nay không phải là anh, kết quả sẽ ra sao? Cô thật sự không dám nghĩ tiếp…
[1'> Thân bất do kỷ: không làm chủ được thân thể của mình.
Kết thúc nụ hôn hoang dại, Trịnh Vĩ lau vết máu ở khóe miệng, mỉm cười với đám đông chưa hết kinh ngạc. “Thật ngại quá! Tôi không thể kiềm chế tình cảm.”
“Wow…” Anh chàng họ Lý tuy không hiểu tình hình nhưng vẫn tỏ ra tâm lý. “Có cần dẹp hiện trường không anh?”
Trịnh Vĩ đáp ngắn gọn: “Tôi không vội.”
Tuy anh nói không vội nhưng Giản Nhu nhanh chóng phát hiện bầu không khí giữa anh và cô bỗng chuyển từ băng tuyết sang dầu sôi lửa bỏng. Bàn tay anh ngày càng không yên phận, hết vuốt tóc lại sờ tay cô, thỉnh thoảng anh còn vuốt ve đùi cô.
Xem ra Trịnh Vĩ muốn cô ghi nhớ một điều: Thời buổi này đã ra ngoài “bán” thì không có quy tắc chỉ bán nghệ không bán thân.
Bữa ăn sắp kết thúc, Uy Gia gọi điện, hỏi Giản Nhu có thể ứng phó được không, có cần anh ta giúp thoát thân không? Lúc này, Trịnh Vĩ đang ôm vai cô trò chuyện với người bên cạnh nên không bỏ sót một lời của Uy Gia.
Anh chàng họ Lý lên tiếng: “Anh Vĩ, rượu cũng uống tương đối rồi, hay là tới biệt thự của anh làm vài ván đi!”
Ngũ Kiến Phàm tiếp lời: “Lâu lắm không cống tiền cho anh nên cậu ta ngứa ngáy chân tay ấy mà.”
“Được thôi!” Trịnh Vĩ cúi đầu nói với Giản Nhu: “Em cùng đi nhé!”
“Em…”
“Đừng nói với anh người quản lý tìm em có việc. Anh ta dám không nể mặt Ngũ Tổng sao?”
Giản Nhu liếc nhìn màn hình điện thoại, lặng lẽ cúp máy rồi gửi một tin nhắn: “Không sao. Tôi có thể ứng phó.”
Uy Gia nhắn lại: “Tôi đã chuyển tiền vào tài khoản của cô rồi.”
Giản Nhu nở nụ cười tự giễu. Trịnh Vĩ nhìn chằm chằm di động của cô, nhếch miệng: “Đối với em, tiền quan trọng đến thế sao?”
Trong lòng có chút buồn bực, cô rất muốn nói với anh: Phụ nữ muốn cảm giác an toàn hơn, mà đồng tiền là thứ duy trì cảm giác an toàn tốt nhất. Phụ nữ ngốc nghếch mới tìm cảm giác đó ở người đàn ông, lời hứa của đàn ông là thiếu an toàn nhất.
Ngoài miệng, cô đáp: “Không quan trọng bằng anh.”
Vẻ mặt Trịnh Vĩ trở nên ôn hòa trong giây lát.
Ngôi biệt thự của Trịnh Vĩ cách nhà hàng không xa. Chiếc xe lao nhanh trong đêm tối, chẳng bao lâu sau dừng lại trước một ngôi biệt thự sang trọng.
Khi bọn họ đi vào nhà, người giúp việc đã bật đèn sáng trưng. Bàn mạt chược đã được chuyển vào phòng khách. Đồ ăn nhẹ, hoa quả, thuốc lá và trà nước cũng đã được chuẩn bị đầy đủ. Có thể thấy người giúp việc đã nắm rõ thói quen của bọn họ.
Mấy người đàn ông nhanh chóng lao vào cuộc chơi. Phòng khách mù mịt khói thuốc, Giản Nhu không chịu nổi nên một mình đi ra ngoài ban công hít thở không khí trong lành.
Sống ở Bắc Kinh bao nhiêu năm vậy mà cô không hề hay biết có một nơi vắng vẻ, yên tĩnh đến thế. Cũng giống như quen biết Trịnh Vĩ nhiều năm, cô không biết anh có một ngôi nhà xa hoa như vậy.
Cửa ban công mở ra, Trịnh Vĩ cầm cốc trà đi đến bên cô. Giản Nhu cúi xuống uống một ngụm, trà có mùi thơm dìu dịu, vị ngọt nồng đậm, khác hẳn loại trà gói ở nhà cô. Đúng là đã làm khó anh khi phải hạ thấp khẩu vị của mình.
“Anh không có ý lừa em… Là em chưa bao giờ hỏi về gia thế của anh…” Trịnh Vĩ lên tiếng.
Giản Nhu cười cười. “Đúng vậy. Thấy anh đi chiếc xe đạp cũ đón em tan học, em nên hỏi: Bố anh làm lãnh đạo ở cơ quan nào? Tài sản đứng tên anh có bao nhiêu? Anh sống trong ngôi nhà rộng mấy trăm mét vuông?” Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Anh có nhiều tiền như vậy, nói chuyện tình cảm với em không mệt sao? Cứ trực tiếp lấy tiền bao em có phải đỡ rách việc hơn không?”
“Nếu có thể, ai muốn tự chuốc lấy phiền phức chứ?” Trịnh Vĩ ôm cô từ phía sau. “Anh biết em là người bao nhiêu tiền cũng không mua nổi.”
Giản Nhu không có sức lực, cũng chẳng muốn rời khỏi vòng tay người đàn ông này. Biết rõ với thân phận hiện tại, lời hứa