XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

Lúc này, trước mắt cô chỉ còn lại một màu trắng xóa. Thế giới của cô sụp đổ, chỉ còn lại nước mưa đến ngạt thở và đêm tối không có tận cùng.
Nhạc Khải Phi chạy đuổi theo, túm tay Giản Nhu, nhưng không biết cô lấy đâu ra sức mạnh mà giằng tay ra. Anh ta lập tức tiến lên, dùng toàn lực ôm cô vào lòng. “Em điên rồi! Trời mưa to như vậy, em định đi đâu bây giờ?”
“Chuyện của tôi không cần anh lo.” Cô giống con thú bị thương, ra sức giãy giụa. “Anh mau buông tôi ra!”
“Em hãy nói cho tôi biết em muốn đi đâu, tôi sẽ đi đưa em đi!”
Trên trời vụt qua tia chớp, sau đó là tiếng sấm cực lớn. Giản Nhu ngẩn người trong giây lát. Bây giờ cô biết đi đâu? Đến thành phố S tìm Trịnh Vĩ, bắt anh đích thân nói với cô, anh không phải là con trai của Trịnh Diệu Khang, mẹ anh không phải là Lữ Nhã Phi? Nhỡ anh thừa nhận thì sao? Nếu anh hỏi cô: “Tại sao em lại hỏi điều này?” thì cô biết trả lời như thế nào?
Hiện tại, cô vẫn chưa thể chắc chắn kẻ đầu sỏ hại cô nhà tan cửa nát có phải là Lữ Nhã Phi hay không. Cũng có thể cô đã hiểu nhầm.
Thấy Giản Nhu đã bình tĩnh lại, Nhạc Khải Phi thở phào nhẹ nhõm, ôm thân thể cứng đờ của cô đi về phía ô tô. “Đi thôi! Tôi đưa em về nhà, có chuyện gì từ từ nói.”
Nửa tiếng sau, Nhạc Khải Phi lái xe đưa Giản Nhu về đến nhà. Anh ta ép cô thay quần áo ướt, lau khô nước mưa trên mặt và tóc, lại pha cho cô cốc trà nóng rồi mới yên tâm ngồi xuống bên cạnh cô.
“Trịnh Vĩ chưa từng kể về gia thế của anh ta với em sao?” Nhạc Khải Phi hỏi.
Giản Nhu gật đầu. Hương trà nồng đậm khiến tâm trạng của cô bình ổn hơn nhiều. “Tôi tưởng điều đó không quan trọng. Bất kể bố mẹ anh ấy là ai, tôi cũng yêu anh ấy. Điều này không thay đổi.”
“Nếu đã không quan trọng, tại sao em còn để bụng?”
Giản Nhu lặng thinh.
“Em sợ bố mẹ anh ta phản đối hai người ở bên nhau?” Nhạc Khải Phi suy đoán. “Hay là sợ anh ta chỉ chơi bời chứ không thật lòng với em?”
Trước đó, đúng là cô từng lo lắng vấn đề này, nhưng bây giờ tất cả không còn quan trọng nữa. Giản Nhu ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm. Dù biết Nhạc Khải Phi ở lại là xuất phát từ sự lo lắng chứ không có mục đích khác, cô vẫn lạnh nhạt đuổi khách: “Muộn rồi, tôi hơi mệt, muốn được nghỉ ngơi.”
Nhạc Khải Phi cũng xem giờ, kéo vạt áo sơ mi ướt sũng rồi đứng lên. “Được thôi! Em nghỉ sớm đi! Tôi về đây, có chuyện gì nhớ gọi điện cho tôi!”
“Khoan đã!” Giản Nhu vừa nói vừa lấy một cái áo khoác đàn ông từ tủ quần áo rồi lại tìm một cái ô đưa cho Nhạc Khải Phi. “Anh không cần trả lại ô cho tôi, còn áo khoác anh hãy để ở quầy lễ tân của công ty, lúc nào rảnh tôi sẽ đến lấy.”
Anh ta chỉ nhận cái ô. “Nếu không cần trả lại áo khoác, có lẽ tôi sẽ mặc.”
Nói xong, anh ta liền quay người rời đi.
Giản Nhu ngồi xuống sofa, cầm di động, tần ngần một lúc rồi bấm số của Trịnh Vĩ. Tuy anh thường không nghe máy nhưng lần này điện thoại được kết nối sau mấy hồi chuông.
Đêm tối yên tĩnh, giọng Trịnh Vĩ vô cùng dịu dàng: “Nhớ anh đấy à?”
Giản Nhu mấp máy môi. Có rất nhiều lời muốn nói nhưng cô không thể thốt ra miệng, chỉ đáp khẽ: “Ừm…”
“Có phải em muốn hỏi anh đang làm gì không?”
“Vâng…”
“Anh đang xem chương trình “Nghệ sĩ không khoảng cách”.” Trịnh Vĩ cười cười. “Siêu Việt hỏi anh sao tặng nhẫn kim cương nhỏ thế. Cậu ta nhìn toét mắt cũng không thấy kim cương đâu. Anh liền bảo thứ em nhìn trúng là anh chứ không phải kim cương.”
Giản Nhu cúi đầu. Rõ ràng cô nhắm nghiền hai mắt vậy mà nước mắt vẫn lăn dài xuống gò má. Nếu anh mãi mãi ở trong hồi ức, không bao giờ xuất hiện thì có phải tốt hơn không. Cho dù không có quãng thời gian ngọt ngào vừa rồi, không có tương lai thì trong ký ức của bọn họ vẫn tồn tại hình ảnh đẹp đẽ nhất của đối phương. Bây giờ, anh đã không còn là ký ức trong cô mà là người đàn ông có thể chạm vào, có thể cảm nhận, dựa dẫm và yêu thương. Cô không muốn từ bỏ, cũng chẳng có cách nào từ bỏ.
“Trịnh Vĩ…” Giản Nhu vừa chạm vào cây xương rồng trên bệ cửa sổ vừa cất giọng run run. “Em yêu anh… Nếu một ngày nào đó, em nói không yêu anh nữa thì anh đừng hỏi em là thật hay giả nhé!”
Bởi vì nhất định là cô và anh đã hết duyên phận.
Trịnh Vĩ bật cười. “Không được! Kiểu gì anh cũng sẽ hỏi, một ngày không nghe em nói yêu anh, anh sẽ không ngủ được.” Ngừng vài giây, anh tiếp tục: “Đúng rồi, trưa thứ Bảy tuần này em có rảnh không? Anh dẫn em đi gặp mẹ chồng tương lai.”
Gai xương rồng đâm vào ngón tay đau nhói khiến cô tỉnh táo một cách lạ thường. “Mẹ chồng tương lai… tên Lữ Nhã Phi đúng không?”
“Sao em biết?” Anh hỏi.
Tia hy vọng cuối cùng của cô sụp đổ tan tành. “… Thứ Bảy em rảnh.”
“Được! Anh sẽ đến đón em.”
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, Giản Nhu như bị rút hết sức lực. Cô nằm xuống giường, nước mắt ướt đẫm vỏ gối.
Còn Trịnh Vĩ lúc ấy đang nhìn thấy hình ảnh cô nở nụ cười ngọt ngào trên ti vi, nghe thấy câu nói dũng cảm và kiên định của cô: “Chỉ cần anh ấy dám cưới thì tôi cũng dám kết hôn.”
Đêm hôm đó, Giản Nhu bị sốt cao. Đây là chứng bệnh xuất hiện từ lúc bố cô qua đời, chỉ cần cơ thể