Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.

m nhận được hơi ấm từ người anh, hơi thở và cả thân thể cường tráng của anh…
Tiếng nhạc da diết, dưới ánh trăng lung linh, hai người chìm đắm trong biển tình. Đêm tuyệt vời này khắc sâu trong ký ức của Trịnh Vĩ. Nhiều năm sau, anh vẫn nhớ tới dáng vẻ quyến rũ trong bộ váy ngủ màu đỏ rực rỡ và gương mặt phớt hồng mê loạn của cô.
Kết thúc cuộc ái ân, bộ váy của Giản Nhu đã rách tan, rơi dưới đất. Cô chỉ trích anh tàn bạo, anh cất giọng oan ức: “Do chất lượng vải quá kém đấy chứ!”
Cô hết nói nổi, xoa bóp bờ vai đau nhức. Thật ra cũng không thể trách anh, mà do tố chất thân thể cô quá kém. Trịnh Vĩ ôm eo cô, hơi chau mày. “Em đã hứa với anh không ăn kiêng nữa.”
“Em có ăn kiêng đâu, chỉ là dạo này chẳng nuốt trôi thứ gì.”
“Nuốt không trôi? Em không khỏe à?”
Cô nhìn anh bằng ánh mắt trách móc. “Anh lơ em bao nhiêu ngày, em lo anh không cần em nữa, có thể ăn uống ngon lành mới lạ.”
“Sao anh không cần em chứ?” Trịnh Vĩ ôm chặt Giản Nhu vào lòng, tựa như muốn nói với cô, anh sẽ mãi mãi không buông tay.
Giản Nhu thủ thỉ: “Em quyết định sẽ rút khỏi làng giải trí.”
“Thật sao?” Trịnh Vĩ kinh ngạc nhìn cô.
“Nước ở làng giải trí sâu quá. Em không biết bơi, sớm muộn cũng sẽ bị chết chìm trong đó. Đợi quay xong bộ phim này, em sẽ về trường học tiếp rồi thi lên thạc sĩ, tranh thủ sau khi tốt nghiệp tìm một công việc ổn định.”
“Em không muốn nổi tiếng, không muốn kiếm tiền sao?”
“Nổi tiếng gì đó cũng chỉ là phù du mà thôi, giữ mạng sống quan trọng hơn. Còn về vấn đề kiếm tiền, hơn một năm nay, em đã tích cóp được không ít tiền, chắc là đủ để em gái em học xong đại học, cũng đủ để mẹ em sống thoải mái mấy năm.”
“Tại sao tự dưng em lại có ý nghĩ này?” Trịnh Vĩ hỏi.
Giản Nhu ôm cánh tay anh, nở nụ cười ngọt ngào. “Em muốn cho anh danh phận. Ngộ nhỡ anh bị người phụ nữ khác bắt đi thì em lỗ vốn à?”
Trịnh Vĩ nhìn cô bằng ánh mắt khó tin. Anh biết cô không thích hợp sống trong làng giải trí, sớm muộn cô cũng nhìn thấu sự phù hoa giả tạo, rời khỏi cái ngành này, nhưng anh không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy, càng không ngờ cô vì anh mà từ bỏ tiền đồ xán lạn.
Ngoài nụ hôn nồng nàn đến nghẹt thở, Trịnh Vĩ không nghĩ ra cách nào có thể bày tỏ sự cảm động và cảm khái của anh lúc này.
Anh cười, nói: “Xem ra em không có tiền nuôi anh rồi. Tương lai để anh nuôi em.”
Cô nhoẻn miệng cười. “Anh chỉ được nuôi mình em thôi đấy!”
“Ừ!”
Cô lại được voi đòi tiên: “Hợp pháp đấy chứ?”
“Không thành vấn đề.”
Chìm trong giấc mộng đẹp của đêm nay, cô nguyện suốt đời không tỉnh dậy.
Quấn quýt bên nhau hai ngày, bọn họ trân trọng từng giây từng phút. Thời gian vùn vụt trôi qua, chớp mắt lại đến thời khắc chia tay. Dù nói sẽ không tiễn anh nhưng cuối cùng Giản Nhu cũng cùng Trịnh Vĩ xuống dưới nhà, tiễn anh ra sân bay rồi lại tiễn đến tận thành phố S, tới cổng trường Đại học G. Nếu không phải anh chàng cảnh vệ nghiêm túc chấp hành quy định, chắc cô sẽ tiễn Trịnh Vĩ lên tận phòng ký túc. Đối với cuộc tình gần ít xa nhiều này, từ trước đến nay bọn họ không mong ước quá xa vời, chỉ hy vọng trân trọng đối phương mỗi khi ở bên nhau.
Trở về Bắc Kinh, Giản Nhu lại bắt đầu cuộc sống bận rộn của mình. Uy Gia sắp xếp lịch trình kín mít cho cô. Bất kể kiếm được tiền hay không, chỉ cần có cơ hội lộ diện trước ống kính, anh ta sẽ không bỏ qua. Đây chính là tiết tấu lăng xê cô.
Giản Nhu nhiều lần muốn nói chuyện rút khỏi làng giải trí với Uy Gia nhưng trước thái độ hăng hái của anh ta, cô không biết phải nói thế nào.
Một hôm, để tuyên truyền cho bộ phim mới, Giản Nhu tham gia tiết mục trò chuyện “Nghệ sĩ không khoảng cách”. Trước khi lên sân khấu, Uy Gia dặn đi dặn lại, hãy nhân cơ hội này hâm nóng scandal giữa cô và nam chính Giang Dịch Thành, tốt nhất phát ngôn những câu và có cử chỉ mờ ám. Tuy nhiên Giản Nhu cố ý ngồi cách xa anh ta, chỉ chăm chú lắng nghe người dẫn chương trình và đạo diễn trò chuyện.
Khi người dẫn chương trình hỏi đến tin đồn tình cảm giữa cô và Giang Dịch Thành, Giản Nhu cất giọng chắc chắn như đinh đóng cột: “Không phải! Chúng tôi chỉ là bạn thân mà thôi.”
Câu trả lời của cô khiến bầu không khí lặng đi trong giây lát. Giang Dịch Thành đang chuẩn bị “đóng kịch” tỏ vẽ ngỡ ngàng, còn Uy Gia sa sầm mặt.
Người dẫn chương trình phản ứng rất nhanh, chỉ vào chiếc nhẫn kim cương đeo ở ngón giữa của Giản Nhu, cười, hỏi: “Nếu tôi nhớ không nhầm, đeo nhẫn ở ngón tay này tức là đã đính hôn. Có phải chúng tôi sắp được uống rượu mừng rồi không?”
Nhắc đến đề tài này, Giản Nhu cố tình bày ra vẻ mặt thẹn thùng, áp tay lên má để ống kính máy quay có thể quay bàn tay cô. “Đây là món quà do mối tình đầu của tôi tặng. Bình thường tôi toàn cất đi, rất ít khi đeo.”
“Mối tình đầu sao?” Ngôi sao nữ tiết lộ mối tình đầu là đề tài nóng hổi, người dẫn chương trình đương nhiên không thể bỏ qua. “Đến giờ bạn vẫn giữ chiếc nhẫn, chứng tỏ vẫn còn tình cảm với người đó?”
Giản Nhu mỉm cười. “Mối tình đầu bao giờ cũng đẹp và khó quên.”
Người dẫn chương trình tiếp tục truy vấn: “Đối