XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

lại, còn có những người một khi bỏ lỡ, bạn sẽ không bao giờ tìm lại được.
Khoảng thời gian sau đó, Giản Nhu bị Uy Gia “đóng băng” một cách triệt để. Ngoài bộ phim sắp đóng máy, cô không còn hoạt động nào khác. Cô đi mua hộp trà loại thượng hạng đem đến biếu Uy Gia nhưng anh ta lạnh nhạt nói với cô không thích uống trà. Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, không cho cô thời gian nói câu xin lỗi.
Giản Nhu đang băn khoăn không biết làm cách nào để xoa dịu mâu thuẫn với Uy Gia thì Nhạc Khải Phi đột nhiên xuất hiện ở phim trường, mời cả đoàn làm phim ăn cơm. Mọi người phấn khởi kết thúc công việc, chuẩn bị tới nhà hàng đánh chén một bữa.
Làng giải trí nói lớn cũng rất lớn, nói nhỏ cũng rất nhỏ. Trong cái ngành này, mối quan hệ xã giao quan trọng hơn bất cứ điều gì. Vì vậy dù không có hứng thú, Giản Nhu vẫn đi cùng mọi người.
Bữa ăn diễn ra trong không khí sôi nổi. Giản Nhu bị ép uống mấy ly rượu trắng nồng độ cao khiến dạ dày của cô cuộn trào. Đúng lúc này Nhạc Khải Phi cầm ly rượu đi đến, cười, hỏi: “Nghe nói em và A Uy trở mặt. Bây giờ có người chống lưng nên trong mắt em không có A Uy phải không?”
Giản Nhu lắc đầu. “Tôi không để A Uy vào mắt mà để trong lòng. Anh ta đối xử với tôi tốt thế nào, tôi đều ghi nhớ. Sau này có cơ hội, tôi nhất định sẽ báo đáp.”
“Thật ra em nên nói rõ với A Uy.”
“Nói rõ gì cơ?” Giản Nhu không hiểu ý Nhạc Khải Phi.
“Nói em đã “câu” được con trai Trịnh Diệu Khang, tương lai có thể trở thành con dâu nhà họ Trịnh. Tôi bảo đảm một khi biết sự thật, dù em không nhận bộ phim nào, Uy Gia cũng sẽ đối xử với em như nữ thần ấy chứ!”
“Tôi quyến rũ con trai…” Bộ não bị tê liệt bởi chất cồn của Giản Nhu mãi mới có phản ứng. Cô đờ người trong giây lát. “Anh nói ai cơ? Con trai của ai?”
“Trịnh Diệu Khang chứ còn ai vào đây nữa.” Nhạc Khải Phi dựa vào thành ghế. “Tôi đúng là suy nghĩ nông cạn. Không ngờ em “câu” được Trịnh thiếu. Thảo nào em “đá” tôi mà không hề do dự.”
Bàn tay cầm ly rượu của Giản Nhu run run. “Trịnh Diệu Khang mà anh nhắc tới có phải là ông thượng tướng quân đội không?”
“Tất nhiên, không thì còn ai vào đây nữa.” Thấy vẻ mặt tái nhợt của cô, Nhạc Khải Phi tỏ ra kinh ngạc. “Em không biết thật sao?”
Làm sao cô biết được, Trịnh Vĩ chưa từng tiết lộ bố anh là ai. Cô cũng không bao giờ hỏi về gia đình anh. Thiên hạ có vô số người họ Trịnh, cô làm sao có thể ngờ Trịnh Vĩ là con trai của Trịnh Diệu Khang. Bây giờ ngẫm lại mới thấy gương mặt xinh đẹp của Lữ Nhã Phi cũng có nét giống Trịnh Vĩ.
“Không phải! Điều anh nói không phải là sự thật!” Giản Nhu túm tay áo Nhạc Khải Phi như người sắp chết túm lấy cơ hội sống sót cuối cùng. “Anh đừng đùa giỡn với tôi! Trò đùa này chẳng vui chút nào cả.”
“Tôi đâu rảnh để đùa giỡn với em.” Nhìn bộ dạng cố gắng kiềm chế sự run rẩy của Giản Nhu, Nhạc Khải Phi tưởng cô quá bất ngờ và vui mừng. Anh ta nở nụ cười chế giễu. “Có cần phải kinh ngạc đến thế không? Nhìn vẻ mặt của em, người không biết chuyện còn tưởng ông ta là kẻ thù giết cha em ấy chứ!”
Bốn từ “kẻ thù giết cha” như từng nhát dao chém mạnh vào sợi dây thần kinh yếu ớt của Giản Nhu. Cô ra sức lắc đầu. “Không phải đâu! Chắc chắn anh đã nhầm lần!”
Không phải đâu, tình tiết “cẩu huyết” này chỉ xuất hiện trong các bộ phim truyền hình. Trịnh Vĩ chỉ là một người bình thường, từng hứa sẽ chịu trách nhiệm với cô và nuôi cô cả đời.
Thấy tâm trạng của cô bất ổn, Nhạc Khải Phi thu lại nụ cười. “Tôi nghe Ngũ Kiến Phàm nói. Ban đầu tôi cũng không tin nên bảo người đi điều tra. Anh ta đúng là con trai của Trịnh Diệu Khang… Em khộng sao đấy chứ?”
Ngũ Kiến Phàm là bạn của Trịnh Vĩ nên không thể nhầm lẫn. Hơn nữa, với sự hiểu biết của cô về Nhạc Khải Phi, anh ta cũng không phải là người chưa làm rõ tình hình đã ăn nói bừa bãi.
Như vậy Trịnh Vĩ đúng là con trai của Lữ Nhã Phi. Giản Nhu vốn rất sợ lạnh, hôm nay cô mới biết thế nào là cái lạnh thấu xương. Máu trong người cô như đóng băng, ngay cả nhịp thở cũng đông cứng. Cô há miệng thở hổn hển, cơ thể run bần bật.
Bên ngoài vang lên tiếng sấm đùng đùng rồi từng hạt mưa rơi xối xả xuống cửa kính. Trước mắt Giản Nhu xuất hiện cảnh tượng mà cô sợ phải đối diện nhất. Bố cô từ trên tầng cao rơi xuống ngay dưới chân cô. Máu từ đầu ông chảy lênh láng. Ông trợn trừng mắt nhìn cô như có muôn vạn lời muốn nói. Nhưng cho dù cô gào khóc, ôm thân thể lạnh lẽo của bố, ông cũng không có phản ứng.
Nước mắt chảy giàn giụa xuống gò má Giản Nhu. Phòng ăn vốn náo nhiệt bỗng trở nên yên tĩnh trong phút chốc. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên về phía cô và Nhạc Khải Phi.
“Sao em lại khóc?” Thấy cô rơi lệ, Nhạc Khải Phi cũng chẳng để ý đến người khác, giơ tay lau nước mắt cho cô. “Tôi đã nói sai rồi sao? Được rồi, em bảo không phải thì là không phải. Tôi đã nhầm lẫn, ăn nói linh tinh, được chưa? Em đừng khóc nữa!”
Giản Nhu liền đẩy anh ta ra rồi chạy ra khỏi phòng ăn, lao vào mưa gió. Hạt mưa lạnh buốt rơi xuống người cô, mang lại cảm giác đau rát. Nhưng Giản Nhu bất chấp tất cả, chỉ biết chạy nhanh về phía trước.