Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

ẹ và em gái đi dạo trong khuôn viên trường Đại học Toronto. Xung quanh toàn là cây cối xanh mướt, những tòa nhà cổ kính và hiện đại nằm xen kẽ, vô cùng tĩnh mịch. Tâm trạng mệt mỏi của cô có dịp lắng xuống.
Chân của Giản Tiệp hồi phục rất tốt. Cô cũng vui vẻ hơn trước nhiều, kéo tay chị gái giới thiệu các học viện trong trường. Gương mặt xinh xắn của cô tràn đầy vẻ tự tin. Mẹ cô tuy già hơn trước nhưng nụ cười vẫn hiền từ và ấm áp như thế. Đối diện với gương mặt rạng ngời của mẹ và em gái, Giản Nhu cảm thấy được an ủi phần nào.
Đi bộ một lúc, phát hiện chân Giản Tiệp có vẻ cứng đờ, Giản Nhu liền quay sang hỏi mẹ: “Mẹ có mệt không ạ?”
“Ừ, mẹ hơi mệt. Chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi.”
Ba người ngồi xuống chiếc ghế dài nghỉ ngơi. Thấy Giản Nhu xem điện thoại, trên gương mặt thấp thoáng nét cô đơn, bà Giản tưởng con gái đang đợi điện thoại, liền hỏi cô: “Con đang đợi điện thoại của bạn trai đấy à?”
Bà Giản do dự hồi lâu. Thấy vẻ kiên định trên gương mặt con gái, cuối cùng bà gật đầu. “Được rồi…”
Bà mở ngăn kéo lấy ra một cái hộp được đóng gói nhiều lớp, sau đó lôi ra chiếc USB từ dưới đáy hộp. “Đây là di vật của bố con. Bên trong có đoạn ghi âm ghi lại cuộc trò chuyện giữa Lâm Cận và Lữ Nhã Phi. Con nghe sẽ hiểu ngọn ngành.”
Giản Nhu cắm USB vào máy tính, mở đoạn ghi âm. Giọng nói nghẹn ngào của Lữ Nhã Phi vang lên: “Anh đã bỏ đi rồi tại sao còn quay về? Tại sao còn tìm em? Em đã lấy người khác. Em sống rất hạnh phúc.”
“Anh về là muốn đưa mẹ con em rời khỏi nơi này. Chúng ta cùng đi Đức, sẽ bắt đầu lại từ đầu. Anh có thể cho hai mẹ con cuộc sống tốt hơn.”
Lữ Nhã Phi tỏ ra sốt ruột: “Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, Trịnh Vĩ không phải là con anh. Sau này anh đừng đến trường làm phiền nó nữa. Nó chỉ là đứa trẻ…”
Đến đây, Giản Nhu đột nhiên không nghe thấy bất cứ âm thanh nào. Trong đầu cô chỉ vang lên câu nói: “Trịnh Vĩ không phải là con anh…”
Một lúc sau Lâm Cận mới lên tiếng: “Em không cần phải giấu anh nữa. Anh biết năm xưa em đã mang thai đứa con của anh. Vì muốn con có bố nên em mới lấy Trịnh Diệu Khang.”
“Lâm Cận, chúng ta quen biết bao nhiêu năm, anh cho rằng em là hạng đàn bà đó sao? Em lấy Diệu Khang là bởi vì anh ấy thật lòng với em. Ở bên anh ấy, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Trịnh Vĩ là cốt nhục của anh ấy, không hề có quan hệ với anh. Anh đừng đoán mò nữa.”
“Anh đã làm xét nghiệm AND rồi, kết quả tương đồng đến chín mươi chín phần trăm.”
Mọi âm thanh chấm dứt. Nhịp thở của Giản Nhu cũng ngưng trệ. Thông tin Lâm Cận là bố đẻ của Trịnh Vĩ khiến cô cảm thấy trời đất sụp đổ.
Một lúc lâu sau Lữ Nhã Phi mới cất tiếng: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
“Anh chỉ muốn bù đắp sai lầm mà anh đã phạm phải. Anh muốn cho em và con cuộc sống tốt hơn. Nhã Phi, năm xưa tại sao em không nói với anh? Nếu biết em mang thai đứa con của chúng ta, chắc chắn anh sẽ không bỏ đi.”
“Nếu biết mình có thai, em đã không lấy Diệu Khang.” Lữ Nhã Phi cất giọng chua xót. “Mười bảy năm qua, mỗi khi chứng kiến Diệu Khang coi Trịnh Vĩ như con ruột, âm thầm làm nhiều điều vì nó, anh tưởng em dễ chịu hay sao? Nhưng em thực sự không dám nói thật với anh ấy. Nếu anh ấy biết Trịnh Vĩ không phải là con ruột của mình… Với tính cách của anh ấy, chắc chắn không bỏ qua cho mẹ con em. Em thì thế nào cũng được, nhưng em không muốn anh ấy bị đả kích, càng không muốn cuộc đời Trịnh Vĩ bị hủy hoại. Em hy vọng nó mãi mãi là con trai của Diệu Khang, anh có hiểu không?”
“Những thứ Trịnh Diệu Khang có thể cho con, anh cũng có thể.”
“Anh không thể nữa rồi. Tình cảm mà Diệu Khang dành cho nó, anh đã không có cách nào thay thế… Bây giờ, dù chúng ta nói cho nó biết sự thật, nó cũng sẽ không bao giờ nhận anh là bố. Anh không thể cho nó thứ gì mà chỉ hủy hoại nó thôi.”
Im lặng vài giây, Lâm Cận lên tiếng: “Em thì sao? Nhã Phi, những thứ Trịnh Diệu Khang cho em, liệu anh còn có thể thay thế không?”
Lữ Nhã Phi không trả lời, chỉ nói: “Sau này anh đừng đến tìm em nữa. Em là Trịnh phu nhân, điều này mãi mãi không thay đổi.”
Nghe xong đoạn ghi âm, Giản Nhu đã hiểu rõ một điều. Đây mới là sự thật mà Lữ Nhã Phi muốn che đậy. Đây mới là điều bí mật mà Lâm Cận sợ bố cô tiết lộ. Người bọn họ muốn bảo vệ không phải là bản thân mà là con trai họ. Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao hôm đó đến tìm cô, Trịnh Vĩ lại nói: “Anh đã biết rồi. cuối cùng anh cũng hiểu tại sao em lại trút mối thù hận lên anh.” Chắc chắn anh đã biết sự thật, nguyên nhân khiến cô tan cửa nát nhà chính là thân thế của anh. Vì vậy anh mới tin cô không yêu anh. Vì vậy anh mới che giấu bí mật này, để Lâm Cận tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Cô nên làm gì bây giờ? Có nên đưa bí mật này ra ngoài ánh sáng? Nhưng nếu làm vậy, đối tượng mà cô trả thù không chỉ có Lâm Cận và Lữ Nhã Phi mà còn cả Trịnh Vĩ, người đàn ông cô yêu sâu sắc.
Ôm tia hy vọng cuối cùng, Giản Nhu hỏi mẹ: “Chỉ dựa vào đoạn ghi âm làm sao mẹ biết bọn họ hại chết bố? Có khi nào cái chết của bố thật sự là tai nạn ngoài ý muốn, vụ mẹ và Giản Tiệp bị đâm xe cũng thế không