Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

Không thèm chấp cô ta, Lương Thần để tay lên nắm đấm cửa định mở thì lại nghe cô ta nói: “Tô Lương Thần, cô giả bộ khéo lắm!”
“Tôi giả bộ cái gì?” cô quay đầu lại, nhướn mày.
Để cái gương trong tay xuống bàn, cô thư ký cũng nhướn mày: “Vậy mà lần trước gặp người ta còn giả bộ không quen!”. Đoạn cô ta vớ lấy cuốn tạp chí bên cạnh ném trước mặt Lương Thần: “Lại còn nói không quen tổng giám đốc của LC? Chẳng lẽ có chuyện trùng hợp khéo như vậy?”
Vừa bước vào phòng làm việc, cô suýt va vào Đường Mật đang chăm chú nhìn vật gì giống như cuốn tạp chí trên tay.
Nhìn thấy Lương Thần, Đường Mật đã một tay tóm lấy cánh tay cô, đồng thời lắc lắc vật cầm ở tay bên kia, trợn mắt kêu lên: “Cái này! Cậu xem chưa?”
Lương Thần liếc nhìn ngao ngán rồi nhẹ nhàng gạt tay cô bạn, thở dài: “Hoá ra cậu cũng có”.
Đó là cuốn tạp chí mà cô thư ký vừa ném lúc trước.
Một cuốn tạp chí khá dày, in bằng giấy bóng cứng, còn thoang thoảng mùi mực.
Tạp chí mới nhất do tập đoàn LC phát hành, là ấn phẩm đặc biệt nên nội dung rất phong phú, bao gồm các lĩnh vực tài chính, bất động sản, du lịch, thời trang, dày gấp hai lần tạp chí thông thường.
Trên trang bìa màu xám bạc là khuôn mặt một người đàn ông chụp nghiêng, tuy cự ly xa nhưng vẫn vô cùng rõ nét. Lương Thần thầm nghĩ có lẽ là ấn phẩm đặc biệt nên anh mới lần đầu cho phép ảnh của mình xuất hiện chính thức ở vị trí bắt mắt như thế. Khuôn mặt nhìn nghiêng, điềm tĩnh đặc biệt tuấn tú, dáng anh cao thẳng, bộ comple màu đen sang trọng vừa vặn nổi bật vóc người hơi gầy, dáng lịch lãm cao quý, cặp môi mím, ánh mắt chăm chú, nghiêm nghị.
Tất cả với Lương Thần đều quá đỗi quen thuộc, đồng thời cũng có sức mê hoặc chết người đối với bất kỳ cô gái nào. Nhưng Lương Thần biết trong tờ báo lúc này còn có một thứ khác, cũng đặc biệt thu hút sự chú ý như bức ảnh của Lăng Diệc Phong.
Lương Thần.
Tên của tạp chí là Lương Thần.
Hai chữ in đậm, cỡ lớn, lấp lánh, hình vòng cung, nổi bật ở góc trái của trang bìa. Đối diện với nó là ánh mắt đen thẫm trang nghiêm của Lăng Diệc Phong.






Trong cuộc đời luôn có một người như thế, khi ta trong cảnh ngộ khó khăn nhất, người đó dường như là sức mạnh duy nhất đáng tin cậy.
Lương Thần ngồi vào ghế của mình, chậm chạp lật qua trang bìa bóng như gương. Mặt sau có mẩu thông tin, bắt đầu từ số này, hàng tháng tập đoàn LC đều phát hành ấn phẩm như thế ra thị trường, tuy không bao gồm tất cả các nội dung như số này nhưng đều có chung một cái tên như thế.
Thực ra, đối với những người không biết nội tình, cái tên Lương Thần cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua cũng giống như quỹ Lương Thần của trường đại học Z thời gian đầu.
Lương Thần, quãng thời gian tuyệt đẹp.
Tin rằng bất luận dùng chỗ nào cũng đều thích hợp.
Lần này cũng thế, Lăng Diệc Phong không mở máy.
Lương Thần không khỏi phân vân, với cương vị hiện nay của anh, chẳng lẽ trong thời gian đi công tác không cần liên lạc với ai?
Một nữ đồng nghiệp bê cốc trà đến bên cửa sổ, lấy tay xoa lên cửa kính, reo lê: “Ô kìa, tuyết!”.
Lương Thần nhìn ra ngoài, thấy bầu trời màu tro xám dường như sà rất thấp. Là bụi tuyết, những hạt tuyết dày như mưa bụi vào cửa kính, vọng ra điệu nhạc đều đều buồn tẻ.
Lúc đó cô mới kinh ngạc nhận ra, đã vào đông khá lâu.
Buổi chiều, thông báo nghỉ Tết của phòng hành chính mới đưa đến các phòng ban, từ hai chín đến mùng tám, vậy là có mười ngày nghỉ Tết, dài hơn mọi năm. Suốt một năm bận rộn, cuối cùng cũng có được kỳ nghỉ dài nhất trong năm, không khí trong phòng náo nhiệt hẳn lên.
Đa số đồng nghiệp đều là người của thành phố này, họ không phải lo chuyện tàu xe về nhà. Nhưng Lương Thần thì khác, do công ty quy định chiều ba mươi mới được nghỉ nên cô không dám đặt trước vé đi Thượng Hải. Đến giời khi có thông báo lịch nghỉ chính thức thì đã gần Tết, các sân bay nội địa thậm chí các bến xe cũng đã chật ních người, làm sao mua được vé về nhà?
Lương Thần gọi điện đến mấy hãng hàng không, cuối cùng cũng có được một tấm vé đi Thượng Hải vào trưa ba mươi, nghe nói đó là vé của một hành khách có việc trả lại, cô đã gặp may. Gọi về nhà cô gặp ngay giọng nói nhẹ nhàng của mẹ, vẫn câu phàn nàn: “ Dạo này con bận gì mà không gọi về nhà?”
Dù đến tuổi này nhưng trước cha mẹ, cô vẫn như trẻ nhỏ, có bao điều trong lòng muốn nói mà không nói được.
Thông báo ngày về cảu mình, cô vui vẻ nói nhỏ: :Con có nhiều chuyện cần nói với mẹ, đợi con nhé”, rồi lại hỏi “Cha đâu ạ?”
Mẹ nói: “Ông ấy ra ngoài, con biết đấy, năm nào đến thời gian này cha con đều bận: mời khách, dự tiệc, nhận quà, biếu quà, hàng đống công việc”, giọng mẹ ôn tồn nhưng hàm ý trách móc, cô nhận ra ngay.
Lương Thần an ủi mẹ: “Bao nhiêu năm vẫn vậy mà mẹ vẫn chưa quen sao?”
Mẹ lặng lẽ thở dài, hình như không muốn tiếp tục chủ đề đó nữa, sau khi dặn dò vài câu, bà nói đợi con về dự bữa cơm đoàn viên.
Hơn một tuần nữa mới đến ngày nghỉ nhưng mọi người hầu như đã thu xếp xong công việc, thời gian này