The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

tương đối nhàn rỗi.
Sau trận mưa tuyết đó, quả nhiên tuyết rơi dày hơn, liền mấy ngày sau, thành phố chìm trong tuyết. Ở một thành phố miền trung, tuyết rơi dày như vậy là hiếm có, vài năm mới gặp. Điều đặc biệt nhất là cảnh sắc đất trời sau khi có tuyết trở nên khác hẳn, trong xanh, khoáng đạt, trong không trung lơ lửng những hạt băng lạnh buốt, cảnh tượng giống như trong một thế giới cổ tích.
Một buổi trưa có nắng, Lương Thần đi siêu thị mua ít đồ cho cha mẹ. Mua quà tặng vốn là thiên chức của phụ nữ, trang phục từ đầu đến chân, bao nhiêu thứ, hàng hóa ngồn ngộn hoa cả mắt. Nhưng mua quà cho cha là chuyện không dễ.
Đồ dùng của ông không nhiều nhưng ông rất kỹ tính, dường như chỉ thích một vài nhãn hiệu. Cho nên quà của bạn bè, người quen cho ông chất cả đống, sau đó lại đem về quê phân phát cho người trong họ, đa số hầu như đều mới tinh còn chưa xé mác.
Lương Thần rất hiểu tính cha, vì vậy cô thực sự cảm thấy rất khó, không biết chọn thứ gì làm quà cho ông.
Quần áo, giày, cà vạt, thắt lưng trong những ngày lễ tết mấy năm qua, cô đều đã mua tặng. Hôm nay đứng trước quầy hàng, mặc cho cô phục vụ ra sức quảng cáo, Lương Thần vẫn lắc đầu.
Cuối cùng mệt quá, cô lại ngồi nghỉ trên chiếc ghế băng gần đấy. Cô bán hàng trao cho cô cốc nước nóng, mỉm cười bắt chuyện: “Chị kỹ tính thế, chắc là hai cha con chị rất quý nhau.”
Lương Thần cười gật đầu. Mặc dù cô không ở nhà thường xuyên, nhưng từ lúc cô còn nhỏ, cha đã là một tấm gương nghiêm khắc. Ngay cả trong thời kỳ gia đình gặp khó khăn nhất, cha vẫn là người đầy bản lĩnh, đáng tin cậy.
“…Em nghĩ dù chị tặng bất cứ thứ gì thì cha chị nhất định cũng sẽ rất vui.” Cô bán hàng tươi cười chìa trước mặt cô chiếc áo nỉ xốp nhẹ ấm áp. “Đây là kiểu mới nhất mới nhập từ Ý”, liế nhìn mặt khách, cô ta bổ sung, “màu sắc trang nhã, kiểu dáng đơn giản, rất hợp với đàn ông.”
Lương Thần đưa tay vuốt nhẹ cái áo, quả nhiên chất liệu rất tốt và giá cả đương nhiên không thấp.
Cô bán hàng cũng không giục nhưng vẫn cầm cái áo đứng bên. Lương Thần nghĩ, thôi thì chiếc này vậy, chọn mãi cũng khó.
Vừa rút thẻ tín dụng ra, điện thoại chợt rung lên. Lương Thần nói: “Đợi chút”, rồi đứng lên.
Giọng mẹ run rẩy, khác thường.
“… Lương Thần, cha con bị xuất huyết não, đang cấp cứu ở bệnh viện.”
Lương Thần sững người, không kịp nói gì với cô bán hàng, chạy ra ngoài gọi xe về công ty.
Ông trưởng phòng cũng là người biết điều, sau khi nghe trình bày, lập tức đồng ý cho cô nghỉ phép. Bây giờ điều lo lắng nhất là vấn đề vé máy bay.
Mấy ngày trước đặt vé đã khó huống hồ bây giờ?
Gọi điện cho mấy người bạn nhờ giúp đỡ, họ hứa sẽ cố giúp, nhưng cuối cùng đều không có kết quả.
Lương Thần cũng biết không phải mọi người không nhiệt tình, nhưng đúng thời kỳ cao điểm có phải muốn đi là có thể mua vé được đâu. Lòng nóng như có lửa, cô lại gọi điện cho mẹ, được biết cha vẫn đang ở trong phòng cấp cứu, tình hình không mấy khả quan.
Lương Thần lại đi hỏi vé tàu hỏa, lòng thầm nghĩ, nếu quả thật không còn cách nào khác thì đi tàu hỏa, dù phải đứng cũng đành chấp nhận.
Nhưng tàu hỏa đi Thượng Hải cũng hết vé.
Gần tối mẹ báo tin, tình trạng cha đã ổn định, đã chuyển về phòng bệnh theo dõi. Nhưng Lương Thần cảm thấy không yên tâm bởi cô cũng lên mạng tìm hiểu về bệnh này, được biết thời kỳ sau khi xuất huyết não là gia đoạn nguy hiểm nhất, nhưng cô vẫn bình tĩnh an ủi mẹ: “Mua được vé con sẽ về ngay. Mẹ yên tâm, có lẽ không có gì nghiêm trọng đâu.”
Không biết mẹ có ý nghĩ như vậy hay không, hay là bà muốn an ủi con gái cũng là an ủi chính mình, bà nói: “ Đúng, cha con phúc lớn, khó khăn như ngày xưa vẫn trụ được, lần này chắc không có gì…”
Lương Thần muốn khóc. Bỗng nhớ lại ngày xưa, hồi đó dù cảnh ngộ rất bi đát, cha vẫn vỗ vai con gái, nói: “Nhất định trong thời gian ngắn nhất, cha sẽ lo được học phí để con đi du học…”.
Ông vốn rất hiểu nguyện vọng của con cho nên luôn nỗ lực, mong con hoàn thành tâm nguyện.
Vậy mà bây giờ, trong khi cha bệnh nặng, không biết sống chết thế nào, cô lại bị mắc kẹt ở thành phố này, không thể về được.
Lúc này Lương Thần bắt đầu hối hận, cô đã trái ý cha mẹ, nhất định đòi đến làm việc ở thành phố xa xôi này, để bây giờ rơi vào tình cảnh tuyệt vọng.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa, Lương Thần đang trong giấc ngủ chập chờn. Cú điện thoại bất ngờ lúc hai giờ đêm khiến cô kinh sợ, ngồi bật dậy vớ lấy điện thoại, lo lắng hỏi: “Mẹ, có chuyện gì phải không?”
Đầu dây bên kia ngập ngừng, tiếp đó là một giọng trầm khàn: “Lương Thần”.
Lương Thần ngồi co chân trên giường, sững sờ trong mấy phút, bỗng thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng, đồng thời lại thấy cổ họng tắt nghẹn.
Anh lại xuất hiện.
Sau mấy ngày bặt tin, cuối cùng đúng như dự cảm, vào lúc cô khó khăn nhất anh lại xuất hiện.
Ánh sáng yếu ớt lọt qua cửa, trong nhà cảnh vật lờ mờ. Ngước nhìn vào góc tường, cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh: “Anh đang ở đâu?” Cô chỉ nói được có vậy, chợt nhận ra giọng đã tắt nghẹn, chỉ cần một