Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341104
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1104 lượt.
kiến này cũng là một sự trợ giúp khá tốt.
Hôm nay có một phản ánh, thì ra là của một cô gái tên Tống Ngưng viết: “Cô Vu, có thể hướng dẫn bọn em các thao tác của phần mềm vi tính văn phòng không? Trước đây chúng em ít sử dụng, nhưng bây giờ công ty yêu cầu phải biết lập bảng biểu, nếu cứ đi hỏi người khác thì bất tiện quá, cô có thể dành chút thời gian để dạy mọi người cái này không?”. Cô nhìn vào chức danh, nhân viên hành chính kinh doanh, cô gái này trên lớp thường yêu cầu làm các dạng bảng biểu và phân tích dữ liệu. Có lẽ thời trung học, trong trường chỉ dạy một số thao tác cơ bản, còn rất nhiều thao tác trong công việc mà phải trải qua thực tế mới có thể thành thạo được.
An An mỉm cười, đánh một cái dấu, quyết định thêm vào nội dung đào tạo ngày mai phần này, lên mạng tìm một số tư liệu về word, excel, xếp vào một bảng biểu, bên dưới ngoài giải thích một số phím tắt thường dùng, còn có các chức năng khác và biểu đồ. Thật ra công năng của Office rất nhiều, nhưng bình thường đa phần chỉ dùng word và excel, nên cô chỉ chú trọng nói về mấy loại này thôi. Rốt cuộc cũng hoàn thành, nhìn lại kết quả ngày hôm nay, cô rất hài lòng, chương trình có sự tương tác sẽ dễ dàng biết được nhu cầu mong muốn của các học viên, sau đó mới nhắm tới mục tiêu đào tạo chuyên môn, như vậy có thể giúp họ thu được nhiều kiến thức hơn, đó mới là việc đào tạo thực sự.
[7'> MSN: (viết tắt của từ Microsoft Network), là một tập họp các dịch vụ Internet được cung cấp bởi Microsoft vào ngày 24 tháng 8 năm 1995, là dịch vụ nhắn tin nhanh trên MSN Messenger.
Bữa Tiệc
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhìn đồng hồ đã sắp sáu giờ. Có lẽ tầm này Tiểu Vũ cũng huấn luyện xong, cô vội thu dọn các thứ, đi vào nhà tắm, không biết tối nay hắn sẽ cho cô sự bất ngờ nào.
Bồng nhiên điện thoại reo lên, là tin nhắn của Tiểu Vũ: “Tối nay dẫn cô đến một nơi, sáu giờ ba mươi tôi đến đón”. Cậu nhóc này lại định làm gì đây? Nhớ nhung một ngày trời, cuối cùng sắp được gặp hắn, trái tim An An lại phập phồng niềm hạnh phúc. Ngoài biển ra còn có thể đi đâu chứ? Cô cười thầm, chỉ cần ở bên hắn thì đi đâu cũng được.
Ngồi vào xe, đôi mắt như cười, cô không muốn bị Tiểu Vũ phát hiện ra mình lại nhớ hắn đến thế. Khi cách xa, người ta có thể dễ dàng nói ra những nhớ nhung sâu kín trong lòng, nhưng lúc đối diện thì ánh mắt lại không biết nên nhìn đi đâu, cô hơi xấu hổ nghĩ đến việc nhất định lúc này hắn đang cười nhạo mình. như cậu nhóc giờ đã lớn rồi, ra dáng một người đàn ông trưởng thành”, nói xong lại cười hết sức vui vẻ.
Hắn lườm cô một cái, nói rất tự tin: “Những việc này đàn ông đều làm được, trước đây chỉ là do tôi lười mà thôi”. Chỉ vừa mới nghĩ tới sự dịu dàng chu đáo của hắn thôi, trái tim cô đã như được rót đầy mật ngọt.
“Đinh”, cuối cùng thang máy cũng tới nơi. Đám đông ào ào tràn ra ngoài. Không còn chật chội nữa, cô vội đẩy hắn, quay người, lườm một cái, rồi cúi đầu kéo tay hắn rời khỏi chỗ đó. Hắn khẽ cười chạy theo sau.
Vội vội vàng vàng đi thật nhanh, đến một góc trong sảnh lớn cô mới hất tay Tiểu Vũ ra, giận dữ trừng mắt nhìn hắn. Nét mặt tức giận còn vương chút hưng phấn đang hồng lên.
“Cậu thật quá đáng, vừa rồi sao cậu có thể... bao nhiêu người như thế”, hắn hại cô bây giờ ngượng đến nỗi không dám đi ra ngoài gặp người khác. Vũ Minh khẽ cười, tiến gần lại ôm chầm lấy cô đè sát vào tường: “Không thể trách tôi, là do cô hấp dẫn tôi”, nói rồi nháy mắt nhìn cô. “Vớ vẩn”, cô đẩy hắn ra nhưng bản thân lại bị giam lỏng giữa ngực hắn và bức tường.
“Nhìn cô xem, hôm nay mặc áo thế này, lại còn rất thơm, đứng ngay trước mặt làm sao tôi chịu được”, nói xong vội đặt một nụ hôn lên môi cô, tỏ vẻ khoái chí.
Hơ, tên nhóc này, đã lợi dụng người khác còn tự đắc không chịu nhận. “Nhưng cậu cũng không thể làm như vậy trong hoàn cảnh nhiều người thế chứ. Nếu bị nhìn thấy thì người ta nghĩ sao, xấu hổ lắm”, cô vẫn còn giận nhéo má hắn.
Nhưng Tiểu Vũ làm như không có chuyện gì, cười nói: “Vậy là trong hoàn cảnh không có người thì được phải không?”, đôi mắt sáng lên ý đồ đen tối. Quỷ thật, cô không muốn tiếp tục tranh luận với hắn về vấn đề này nữa, “Dù hoàn cảnh nào cũng không được”, cô càu nhàu.
Mặt hắn thoáng chốc ỉu xìu, ra vẻ buồn bã: “Không công bằng, do cô cám dỗ tôi mà lại đi trách tôi”. Nhưng vừa nhìn thấy cô sắp giận thì hắn vội cười nói: “Thế này nhé, cô muốn tôi về sau không thế nữa, cũng được, nhưng phải đồng ý với tôi một điều kiện”.
An An không muốn chấp nhặt hắn, đúng là lằng nhằng. Côyên lặng nhìn khuôn mặt dễ thương của hắn, đợi xem hắn nói gì.
“Nếu như muốn tôi về sau không thế này nữa, dĩ nhiên là được, nhưng phải cho một cái hôn an ủi.” Thấy cô có vẻ còn giận, hắn giả vờ làm ra vẻ ủ rũ: “Nhớ cô mà còn phải kìm nén. Vậy có được một cái hôn an ủi không? Tôi rất ngoan mà”, nói xong còn chớp chớp mắt, hàng lông mi thật khiến người khác không cầm lòng nổi.
An An không nén được cười, đúng là tiểu quỷ, muốn giận cũng không được. Đ