Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.

g đợt. Cô nhíu mày, mắt vẫn nhắm, đưa tay mò mẫm tìm điện thoại, thật không dễ để tìm ra nơi có tiếng ồn ào kia. Đặt lên tai, bấm nút nghe, cô cằn nhằn: “Ai thế?”, một tay còn xoa mặt vẻ mệt mỏi, muốn ngủ thêm chút nữa.
Giọng nói hắn truyền lại: “Còn ngủ nữa? Hôm nay Chủ nhật đó, đừng lãng phí, mau xuống đây”. Cô lẩm bẩm không muốn dậy, ậm ừ cho xong, toàn thân chẳng có chút gì là muốn dậy cả. Hắn biết nhất định cô sẽ không dậy ngay đâu, khẽ cười, đe dọa: “Cô còn không dậy hả? Được, tôi sẽ lên thẳng kéo chăn của cô ra”.
Chăn? Ánh mắt cô dần dần hé mở? Não bộ phải mất bagiây mới có phản ứng. Hắn nói sẽ lên đây? Ngay tức khắc An An bị dọa cho tỉnh hẳn, ngồi dậy, bổ nhào về phía cửa sổ.
Rào rào rào, nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, hắn nhìn quanh, đúng là phòng cao cấp, từ cửa sổ có thể thấy được biển rộng trải dài trước mắt, phong cảnh rất đẹp. Nhớ lại lúc nãy ở dưới kia nhìn lên, hình ảnh cô đứng đó bên rèm cửa sổ cùng với chiếc váy ngủ khẽ phất phơ trông giống như một thiên thần, đột nhiên hắn muốn kéo cô lại gần hơn, để nhìn cho kỹ. Trái tim hắn rung động, muốn đi thẳng lên đó, không cần suy nghĩ nhiều, chỉ muốn thấy cô thật nhanh.
Tiểu Vũ nhẹ nhàng bước đến bên cửa phòng tắm, khẽ dựa vào cửa lặng lẽ nhìn cô trong gương, tay đang xoa sữa rửa mặt, mái tóc có vài sợi rối chĩa ngang ra.
Đột nhiên trong lòng hắn tràn ngập ấm áp, giống như thấy một hình ảnh hoàn toàn chân thực trước mặt mình. Tựa như cặp vợ chồng mới cưới, hắn đang đợi cô để đi làm cùng. Hình ảnh hạnh phúc đó hiện lên trong suy nghĩ càng ngày càng rõ, hắn thực sự khao khát nó.
Nhìn vào kính thấy Tiểu Vũ đang đứng ngoài cửa, cô vừa rửa mặt vừa xua hắn: “Đều do cậu hết, mặt cũng chưa kịp rửa, cậu đi ra ngoài đợi đi, một lát thôi”, nói xong, cúi xuống mở vòi nước rửa sạch đám bọt trên mặt.
Cô vuốt nước trên mắt, tay quờ quạng tìm khăn thì chợt thấy nó được đưa tới tận tay. Bồng cảm thấy vô cùng ngọt ngào, cô cầm lấy thấm nhẹ những giọt nước vương trên mặt.
Bất ngờ đôi tay hắn vòng qua eo, An An kinh ngạc mở mắt ra ngẩng lên, nhìn vào gương thấy hắn đang ôm mình từ phía sau, mặt kề sát vào gáy, cô không nhịn được cười: “Nhìn thấy chưa? Cô gái xấu xí thế đấy”. Nhưng hắn vẫn yên lặng ngắm cô, tay càng siết chặt hơn. Cô đưa tay vuốt lên mặt hắn: “Sao thế? Sợ rồi hả? Nhìn cho rõ đi, sau này hối hận không kịp đâu”.
Hắn im lặng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt cô: “Tôi muốn ngày nào cũng được nhìn cô rửa mặt, lấy khăn cho cô”, giọng nói phát ra đầy yêu thương.
Trái tim An An đột nhiên như bị bóp chặt, cảm giác nhộn nhạo và bồi hồi làm sống mũi cay cay, tự nhiên muốn khóc. Sao lúc nào hắn cũng dễ dàng bước vào phần yếu đuối nhất của trái tim cô. Từ trước đến nay cô chỉ có một mong muốn đơn giản, chỉ cần mồi sáng thức dậy có thể nhìn thấy người mình yêu nằm bên cạnh, hoàn toàn không quan tâm đến vẻ bề ngoài của cô, cùng người ấy thức dậy, ăn sáng, tay trong tay ra khỏi nhà. Có được thứ hạnh phúc nhỏ bé như vậy, cho dù phải trả giá thế nào cô cũng chấp nhận.
Cô ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt hắn trong gương: “Nếu như khuôn mặt này về sau già đi, trở nên xấu xí, cậu còn yêu tôi không?”.
“Bất luận thay đổi ra sao, ánh mắt ấy vẫn không thay đổi, tôi yêu sự dịu dàng sâu thẳm trong đôi mắt cô.” Nụ cười chầm chậm nở trên môi, hắn hít một hơi thật sâu, sợ rằng thở mạnh sẽ làm sự xúc động nơi đôi mắt kia chạy trốn mất. An An quay lại, đặt lên môi hắn một nụ hôn, lâu rất lâu mới rời ra: “Tiểu Vũ, cảm ơn cậu. Cho dù sau này ra sao, hiện tại tôi đã thỏa mãn lắm rồi”, nói xong cô đưa tay ôm chặt hắn.
Trái tim Vũ Minh rung lên vì xúc động, đúng thế, chỉ cần có cô, hắn đã mãn nguyện lắm rồi.






Kỳ Lạ
Ngày Chủ nhật ngoài đường đông nghịt, ai nấy đều vội vã qua lại như mắc cửi. Xa xa, hòa trong đám đông là hai kẻ tay trong tay, hạnh phúc đi qua những cửa hàng nhỏ bên đường, thỉnh thoảng ghé vào một tiệm.
Cô rất vui, mỗi lần trông thấy một món đồ nhỏ nhỏ dễ thương nào đó liền sáp vào ngắm nghía. Hắn lặng lẽ nắm tay cô, mỉm cười nhìn thấy vẻ mặt thích thú của An An, thỉnh thoảng vén những sợi tóc rối bên tai cô ra đằng sau. Những lúc như thế cô sẽ quay mặt lại cười một cách ngọt ngào với hắn. Thấy cô cầm mấy món đồ nho nhỏ lắc lắc trước mặt hắn, hỏi “Cái này đẹp không?” thật chẳng khác gì một cô bé đang hăm hở, tận hưởng niềm vui của chính mình.
Cô còn đòi ăn sirô đá bào, nói nhớ nó lâu lắm rồi, nhưng vì bận quá nên chưa đi ăn được. Thấy vẻ mặt thèm thuồng thích thú bảo người bán hàng cho thêm dưa hấu, đào tươi vào, hắn nhẹ ôm eo cô, nhận lấy cốc sirô đá đầy ắp. Cô vuivẻ cầm thìa ăn lấy ăn để nhưng vẫn không quên đút cho hắn một miếng, cười đến híp cả mắt lại, có thể cùng ăn với nhau là điều tuyệt vời nhất. Đây cũng là sự ngọt ngào hắn đáng được tận hưởng.
Đi dạo cả buổi sáng, cuối cùng hắn dẫn cô đến một nhà hàng tên Greenery, được đồng nghiệp giới thiệu là không gian và món ăn rất tuyệt.
Tiểu Vũ không thèm quan tâm đến họ, mặt vẫ