Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1056 lượt.
h ở đây ra sao, cuối cùng nhét thêm một người nữa vào quầy. Hắn và Uyển Phương không nhất thiết ngày nào cũng phải cố thủ ở đây, nên thêm một người thì có thể thay nhau trực ca.
Cô gái đó vẫn đều đặn một tuần đến hai, ba lần. Dường như cô chẳng bị chút ảnh hưởng nào cả, vẫn chăm chú chơi game, tiếp tục đợi những cuộc điện thoại.
Có gì sánh bằng cơn gió đêm trong lành.
Họ gọi một nồi ếch hầm, một ít bia và ít đồ nướng.
Cô gái đó cứ quấn lấy hắn, muốn được chăm sóc Vũ MInh.
Đột nhiên có một giọng nói hết sức quen thuộc vang lên bên tai.
Vũ Minh ngẩn người, có chút khó tin ngẩng đầu lên nhìn.
Đúng là cô!
Thì ra, hôm nay cô không đến quán game là vì anh ta đã trở về.
Họ ngồi cách chỗ hắn hai bàn, ánh đèn đêm mờ mờ, nếu như không để ý thì sẽ không thể thấy được.
Nhưng giọng nói của cô cứ như sát bên.
Chàng trai kia có lẽ đã uống nhiều, cô ngồi bên cạnh tay nhè nhẹ xoa lưng cho anh ta, bảo anh ta đừng uống súp đậu xanh lạnh rồi quay đầu gọi chủ quán mang một bát canh nóng ra. Mấy người bạn xung quanh chính là hai cặp mà hắn đã thấy dạo nọ.
Họ vẫn còn tỉnh táo, một cậu bạn trong đám còn khiêu khích bạn trai cô: “Minh Minh, hôm nay tệ thế? Mới uống có chút mà đã vậy rồi. Cậu phải uống với tớ thêm mấy ly nữa chứ”.
Chàng trai họ Viên ngước đầu lên, mặt đỏ gay nói: “Khỉ thật, hôm nay mới uống có mấy cốc, chắc do lúc nãy mấy người để tớ ngồi trước, máy lạnh trong taxi phả thằng vào mặt, bây giờ mới… khụ….khụ…”, một cơn ho cắt ngang câu nói.
Cô vội vàng vỗ vào lưng anh ta, nói với cậu bạn kia: “Tân Tân, đừng khích anh ấy nữa, chắc anh ấy đang khó chịu, trúng gió đừng bắt người ta uống nữa”.
Bất ngờ, chàng trai họ Viên ọe lên một tiếng, gục đầu xuống, bao nhiêu thứ nôn ra hết, xem ra có vẻ không ổn.
Cô cuống lên, vừa vỗ vỗ vào lưng anh ta vừa bảo bạn bè đưa nước và khăn giấy lại.
“An An, cho cậu ta uống chút nước” Cô bạn bên cạnh cười nói: “Minh Minh cũng dính à, lại nôn rồi à”.
An An không để ý đến lời trêu chọc, chỉ chăm chú chăm sóc cho bạn trai, vuốt lưng cho anh ta.
Cuối cùng cũng nôn ra hết sạch.
Minh Minh cũng chính là tên của cái anh chàng họ Viên kia – Viên Thư Minh, đang gục đầu xuống bàn. An An lo lắng vực anh ta dậy, sau đó vội vàng lấy khăn giấy lau quanh miệng một cách cẩn thận, xong đâu đó đưa ly trà tới, chầm chậm cho anh ta uống.
Nhìn anh ta khó chịu, cô xót xa liên tục cầm khăn giấy vừa lau mồ hôi lại vừa lo lắng hỏi: “Vẫn còn khó chịu phải không?”.
Viên Thư Minh lắc lắc đầu: “Nôn xong khỏe hơn nhiều rồi, chắc chắn cơn gió vừa rồi làm mình trúng gió, bụng dạ không chịu nổi lồng lộn lên. Haha, bây giờ việc tiếp theo là mang cho tớ thêm một chai nữa để uống tiếp”.
“Không được uống nữa”, An An giận dữ. Mặc dù miệng nói cứng là thế nhưng tay vẫn không ngừng lau những giọt mồ hôi gạt mái tóc sang một bên cho anh ta. Mũi anh ta sụt sịt, cô vội lấy giấy đưa đến gần giống như bà mẹ giúp đứa con hỉ mũi, ép mũi anh ta, còn anh ta chỉ việc xì ra. Sau đó cô dùng một tờ giấy khác lau sạch sẽ. Cuối cùng còn bắt chàng trai đó khoác áo sơ mi vào, sợ lại bị trúng gió nữa.
Trong mắt cô toàn bộ là sự lo lắng và quan tâm. Tiếng cười nhạo của mấy đứa bạn xung quanh cô hoàn toàn không nghe, cũng chẳng thèm để ý tới.
Trong mắt cô chỉ thấy một người, một người đàn ông tên Viên Thư Minh.
Vũ Minh thình lình cầm cốc bia “Cốp”, tiếng cốc thủy tinh dằn mạnh lên mặt bàn, cả chiếc bàn rung động. Gã ta cũng tên “Minh Minh”, chả trách, hôm đó cô mới cười tươi thế.
Trái tim hắn tan nát, thì ra sự dịu dàng lo lắng của cô chỉ là cho con người kia, đó không phải là sự ngốc nghếch mà hắn vốn nhầm tưởng.
“Tính tiền”, chủ quán vừa nghe thấy liền chạy đến.
Hắn ôm ghì lấy cô gái bên cạnh mình, cái ôm thật chặt như muốn ghì siết cơ thể cô tan chảy vào mình.
Cô gái cũng không phản đối, ép sát ngực vào ngực Vũ Minh. Nhìn hai người như nam châm hút chặt vào nhau, cứ thế ôm chặt nhau đi ra.
m cô gái đi ngang qua hai chiếc bàn, qua cả chỗ của An An.
Nhưng cô không ngước lên nhìn, không nhận ra hắn.
Hắn hơi nghiêng đầu, mà cũng chả ra nghiêng, nhưng lúc vừa đi qua chỗ cô, đột nhiên hắn kéo mạnh, một tay đặt dưới eo ôm cô gái vào lòng, một tay nhấc gương mặt cô lên rồi vùi đầu vào, ép sát lên đôi môi đỏ mọng của cô ta. Hắn ngấu nghiến không thương tiếc, bàn tay vuốt ve một cách buông thaọ.
Người trong lòng thở gấp, vội vàng choàng tay ghì lấy cổ hắn, họ tự nhiên như ở chốn không người, chìm vào nụ hôn dài.
“Huýt…. Woa…”, xung quanh bắt đầu có nhiều tiếng huýt gió, những chàng trai khác đều tỏ ra phấn khích: “Woa, dữ dội chưa”.
An An cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn, ngay bên cạnh cô không xa, thì ra có một đôi nam nữ đang hôn nhau cuồng nhiệt.
Cô chẳng cảm thấy buồn cười, những người trẻ bây giờ đều thoải mái như thế này sao?
Cuối cùng nụ hôn cũng kết thúc, hắn ngẩng đầu lên, nhưng trên gương mặt đó không có chút cảm xúc gì, gương mặt lạnh lùng hơi nghiêng, ánh mắt chằm chằm về một phía. An An cuối cùng cũng nhìn thẳng được vào ánh mắt củ