Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1121 lượt.
nữa”.
Tiểu Vũ cùng cô đi bộ về nhà. Bỗng An An kéo Tiểu Vũ lại: “Tiểu Vũ, đưa em đi mua chút đồ, vẫn còn thiếu mấy thứ đồ cá nhân”, ở khách sạn toàn dùng đồ của họ, giờ ở lâu dài phải đi mua cho đầy đủ một chút.
Tiểu Vũ thấy cô tỉnh dậy, mỉm cười giục: “Đi rửa mặt đi, sắp xong rồi đây”.
Cô còn buồn ngủ khẽ gật đầu, quay người đi vào rửa mặt, trong lòng vẫn đang tò mò, Tiểu Vũ sẽ nấu những gì, không biết có ăn được không?
Lúc quay lại, Tiểu Vũ đã bày biện mọi thứ lên bàn rồi. An An bước lại gần nhìn, trông chẳng khác gì nhà đang có tiệc, bốn món mặn và một bát canh. “Không ngờ anh lại giỏi vậy”, cô cười phấn khích.
Tiểu Vũ bước tới kéo ghế, ấn cô ngồi xuống: “Được rồi, đừng nhận xét vội, ăn thử trước xem”. An An cầm đũa, do dự, không biết nên ăn món gì trước đây, cá hấp, ớt xanh xào thịt nạc, ức bò hầm khoai tây, lại còn có canh trứng nấu rong biển.
Cô quyết định thử món cá trước, trông có vẻ không dễ làm, gắp một miếng lên cho vào miệng. Tiểu Vũ nhìn AnAn lo lắng, thấy cô nhăn mày liền hỏi: “Khó ăn lắm hả?”. Hắn không tin liền gắp một miếng lên thử, ngon mà. An An bật cười: “Rất ngon, đùa anh đó”. Tiểu Vũ thở hắt ra, cô gái ngốc này dám dọa mình, khẽ cốc vào trán cô: “Ngon sao lại còn có thái độ vậy chứ”.
“Bất ngờ quá, anh không chỉ biết nấu ăn mà còn nấu rất ngon”, An An cười đầy hạnh phúc.
“Em dựa vào đâu mà nghĩ anh không biết nấu ăn?”, Tiểu Vũ đắc ý, phải nấu một bữa thế này để cô không dám đánh giá thấp hắn nữa.
“Lạ quá, nhìn đẹp trai thế này, lạnh lùng thế này mà có thể tự nấu ăn, chẳng phải là rất lạ sao?”, An An nói nghiêm túc.
“Đẹp trai đâu phải lỗi của anh, đẹp trai mà biết nấu ăn càng không phải cái tội.” An An thấy hắn nói thế liền bật cười.
“Trước đây anh vẫn thường tự nấu ăn à?”, An An rất hiếu kỳ về cuộc sống của hắn.
“Không thường xuyên, lúc đi học thì nhiều hơn chút. Hai năm nay ra ngoài làm việc nên tự nấu cũng ít đi.” Hắn lắc đầu, lâu lắm rồi chưa nấu. Ăn cơm một mình cảm giác rất vô vị, thà ra ngoài ăn còn hơn. “Đợt đào tạo này sao rồi? Huấn luyện viên đó còn nhầm anh là nữ nữa không?”, An An nhớ lại lời của Vệ Tử Minh, không nhịn được cười.
“Ông ta còn dám nhầm”, Tiểu Vũ nhớ lại bụng còn ấm ức, hắn cao như vậy mà bị nhìn thành con gái, “Lúc đó anh dọa ông ta, còn nhìn lầm lần nữa thì liệu nhận hậu quả”.
“Dừ vậy hả? Chuyện này cũng đâu thể trách ai được, lúc anh không nói chuyện nhìn rất giống con gái, đặc biệt là hàng lông mi dài, rất dễ khiến người khác nhầm lẫn.” Ai bảo hắn đẹp như vậy, người không quen mới gặp qua rất dễ bị Tiểu Vũ thu hút, nhưng khi tiếp xúc rồi mới thấy tính ngang ngược của hắn hoàn toàn không giống với vẻ đẹp điềm đạm bên ngoài.
“Anh giống con gái chồ nào?”, Tiểu Vũ thấy không phục, giương mắt nhìn cô.
“Bây giờ cũng thấy giống, môi cong, còn làm nũng hơn cả con gái.” An An càng cười thích thú, Tiếu Vũ thật dễ thương, chắc đang bực lắm đây.
“Được rồi, nói nghiêm túc đi. Ngày mai anh có phải đến công ty báo danh không?”, An An mới đùa chút mà hắn đã xụ mặt không buồn ăn cơm.
Tiểu Vũ gật đầu, gắp vào bát cô miếng cá nữa: “Ngày maichính thức làm việc rồi”, đột nhiên nhớ tới hai tên bạn thổ phỉ kia, hắn bật cười.
“Sao thế?”, An An tò mò hỏi.
“Nhớ tới hai tên lưu manh kia. Lần trước bị phạt chạy, anh gọi điện kể cho em nghe đó, haha, hai tên cởi áo, lúc chạy qua tòa nhà thì bị một xô nước đổ lên người, làm anh cười gần chết. Hahaha.”
“Lẽ nào mấy cô gái không để ý đến họ? Ngay cả đối với mấy anh đẹp trai cũng nỡ ra tay hắt nước”, An An không ngờ họ lại xui xẻo đến vậy.
“Haha, tuyệt vời hơn ở chỗ, sau đó họ mới biết người dội nước là một bà thím, còn chửi họ làm ồn không ngủ được, haha, đáng đời”, càng thấy thích thú, hai tên đó không ngờ cũng có lúc gặp phải tình cảnh này.
An An cười lắc đầu, hai người này đúng là quái đản, mỗi lần gặp họ đều có rất nhiều chuyện thú vị. Nhớ lại chuyện trưa nay Tiểu Vũ bị họ làm cho bực mình, tò mò hỏi: “Trưa nay họ nói gì mà thấy anh không vui?”.
Tiểu Vũ vừa nghe, nụ cười dần biến mất. Cô ngốc này, muốn hắn giải thích sao đây, ánh mắt lộ vẻ bí hiểm: “Em muốn biết à? Được thôi, vậy thì trước hết phải đồng ý một điều kiện, anh mới nói cho nghe”. Lại còn ra điều kiện, không cần biết, dù sao người phiền muộn không phải là mình, An An nhìn lạnh lùng: “Không muốn nói thì thôi, không hỏi nữa, dù sao em cũng chả tổn thất gì”.
“Nhưng anh muốn cho em biết”, Tiểu Vũ nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt lấp lánh quyến rũ.
An An cảm giác như hắn lại muốn dọa dẫm cô, trong lòng hơi sợ, lắc đầu phản kháng: “Em không muốn biết, không cần biết”.
Nhưng giọng hắn vẫn nhẹ nhàng bay tới: “Xe như phụ nữ, một chiếc xe tốt giống như một người phụ nữ tuyệt vời. Mà khoái cảm khi lái xe cũng giống như việc lên cao trào với phụ nữ”.
Tức khắc, gương mặt cô đỏ gay lên. Mấy người đàn ông này, trước mặt cô mà nói chuyện về phụ nữ không chút ngại ngần, mà mình còn ngốc nghếch nói cái câu kia nữa. An An xấu hổ chỉ muốn chui xuống bàn, chắc đã bị hai người kia cười cho thối mũi. Hận nhất là cô