Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341122
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1122 lượt.
ử Minh và Mần Nhất Hàng, theo người phục vụ xếp chồ ngồi. Hắn nắm tay cô hỏi: “Em lạnh không?”. Chỗ này mở máy lạnh, mặc dù không ở mức lớn nhưng vì vừa mới ốm dậy nên Tiểu Vũ sợ cô không chịu được.
“Không sao”, An An khẽ cười trả lời.
Tiểu Vũ chọn mt vị trí để máy điều hòa không thổi thẳng vào người An An, còn xếp cô ngồi gần vách ngăn để hắn có thể che đi phần nào hơi lạnh. An An mỉm cười tận hưởng cảm giác được quan tâm từ hắn.
Bốn loại phụ nữ? An An tò mò hỏi: “Bốn loại nào?”.
Mần Nhất Hàng không thèm để ý đến ánh mắt cảnh cáo của Tiểu Vũ, nói hết sức tự nhiên: “Loại thứ nhất, trong công ty cần một người mát mắt; loại thứ hai, trong nhà cần một người dịu hiền; loại thứ ba, luôn đi bên cạnh phải là một người gợi cảm; loại thứ tư, ở đâu đó có một người để thương nhớ”.
An An không nhịn được cười, cố tình nhìn sang Tiểu Vũ như muốn hỏi hắn muốn mấy loại. Vệ Tử Minh vội tán thành: “Đúng vậy, cho nên ai quy định đàn ông chỉ được thích một người phụ nữ?
Tiểu Vũ mặc kệ những lời của họ, ghé sát vào tai cô khẽ nói. An An nghe xong, tim tràn ngập ngọt ngào, ánh mắt cười rạng rỡ.
Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng đều rất tò mò không biết tên tiểu tử kia nói gì với An An mà khiến cô gái này hớn hở đến vậy.
“Cậu vừa nói những lời đường mật gì đấy”, Vệ Tử Minh không chịu ngồi yên, đòi biết.
Tiểu Vũ trừng mắt, nhưng thấy An An vui vẻ nên cũng không muốn giữ trong lòng. “Bốn loại người đó như thế nào? Nếu như yêu một người thì cô ấy sẽ là tất cả bốn người đó”, nói xong còn nhìn An An đầy âu yếm. Đó là câu hắn vừa nói với An An, bốn kiểu người phụ nữ của hắn chính là cô.
“Sao thế được?”, Vệ Tử Minh thốt lên nghi ngờ.
“Nói cậu ngốc còn không chịu nhận”, Tiểu Vũ lại bắt đầu công kích, nhưng ánh mắt vẫn nhìn An An: “Mát mắt ở công ty thì để hình An An; dịu hiền trong nhà thì kéo cô ấy về nhà; luôn gợi cảm bên mình khi ra ngoài thì từ trước đến nay trong mắt tôi An An vẫn luôn gợi cảm; nỗi nhớ phương xa thì những lúc xa cách trong tâm trí đều chỉ nhớ về cô ấy”. An An nghe xong đầy xúc động, không nghĩ hắn thẳng thắn thể hiện tình yêu với cô, sâu đậm và nồng nhiệt như vậy. Bốn mắt nhìn nhau, hoàn toàn quên hết mọi thứ xung quanh.
Bọn họ nhìn Tiểu Vũ và An An ngọt ngào như vậy, lòng đầy ngưỡng mộ, thì ra khi yêu một người thì trong mắt chỉ có người đó, không ai có thể xen vào được. Vệ Tử Minh khó chịu liếc mắt nhìn Mần Nhất Hàng, tỏ ý hai người đó như đôi bóng đèn, rõ là chướng mắt.
Mần Nhất Hàng phá tan bầu không khí yên lặng: “Phụ nữ thật ra cũng như vậy thôi, họ cũng cần ba loại đàn ông. Một là loại ở nhà biết quan tâm con cái, hai là người tìnhvà ba là biết yêu vợ”. Bình thường thấy Mần Nhất Hàng rất ít nói, không ngờ là đầu óc lại nghĩ ra lắm thứ đến vậy.
Tiểu Vũ không nhịn được: “Mấy cậu người nào cũng thành chuyên gia tình yêu hết rồi. Vậy sao không mau đi tán gái đi”. Hắn thực tình muốn hai tên này mau biến thật nhanh.
Vệ Tử Minh cố ý cười đểu: “Tiểu Vũ, nhìn cậu hấp tấp vậy, không phải hai ngày nay đều ‘gác không’ đấy chứ?”. Mần Nhất Hàng vừa nghe xong liền bật cười. An An không hiểu quay sang nhìn Tiểu Vũ thấy mặt hắn khó chịu, họ nói gì mà khiến Tiểu Vũ không vui vậy?
“Cần cậu lo à? Cậu có thì tối nay đi lái Ferrari đi.” Bị họ đả kích Tiểu Vũ càng bực mình.
“Ferrari thì không lái nổi, nhưng có thể lái Mercedes-Benz ấy”. Vệ Tử Minh trêu tức Tiểu Vũ.
Hừ, Tiểu Vũ ôm lấy An An, ghé sát vào tai cô bực mình nói: “Chán quá đi”.
An An nghe không hiểu nãy giờ họcái gì, nhưng cảm giác Tiểu Vũ đang bị lép vế, cô ôm lấy hắn an ủi: “Muốn lái xe hả? Vậy anh đi đi”. Tiểu Vũ nghe cô nói xong nhìn thẳng vào cô, cô gái ngốc này có biết mình đang nói gì không thế? Hai người bạn nghe thấy liền trêu chọc, đắc ý cười: “Tiểu Vũ, An An bảo cậu đi tìm xe lái kìa... .ha ha”.
“Hai cậu biến đi được rồi đấy, chuyện khác không cần mấy người lo”, Tiểu Vũ càng nóng nảy.
Hahaha, Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng thấy hắn dọa càng cười to hơn.
Bốn người - kẻ hí hửng và người chán nản cứ thế dùng bữa trưa.
Âm Mưu
Cuối cùng bữa trưa cũng xong, Vệ Tử Minh và Mẫn Nhất Hàng ngồi lì ra một lúc rồi cuối cùng đành phải đi, nhưng trước khi đi Vệ Tử Minh còn cố tình kéo Tiểu Vũ đến bên nói nhỏ: “Người anh em, cậu thế là không được, lửa gần rơm thế này mà còn làm không xong thì quả là uổng phí”, nói xong cười ranh mãnh nháy mắt. Tiểu Vũ vùng ra khỏi tay cậu ta, tên tiểu tử này hôm nay quả là quá đắc ý rồi, hắn trừng mắt nhìn rồi quay lại ngồi ôm An An, gắt lên với hai người họ: “Mau biến đi, biến đi, gặp mấy người thấy phiền, nói chuyện lại càng mệt”.
An An nhìn vẻ mặt khó chịu của Tiểu Vũ khẽ cười: “Được rồi, họ đều đi rồi, còn bực à?”. Tiểu Vũ ôm chặt cô, đúng thế, rốt cuộc cũng tống cổ được hai tên bệnh hoạn kia đi rồi, giờ chỉ còn hai người thôi.
Tiểu Vũ nhẹ áp tay lên trán cô, “Còn mệt không? Bị họ làm phiền mất cả buổi trưa”, Tiểu Vũ nhìn cô đầy yêu thương, An An cười: “Em khỏe rồi, đừng nhìn em như conmèo bệnh