Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1119 lượt.

chịu nuốt rồi lại thiếp ngủ. Tiểu Vũ khẽ ngẩng đầu, nhìn người con gái đang ngủ ngay trước mắt mình, trong lòng thương xót. Cuộc sống của em sau này hãy để anh bảo vệ, không cho phép em phải chịu đau khố, phải khóc một mình, biết không? Ngón tay khẽ gõ vào mũi cô, lâu lâu thể hiện sự mềm yếu thế này trước hắn cũng hay đấy, coi như là có cơ hội để chăm sóc cô, cô gái ngốc ạ.
Hắn thay chiếc khăn khác đặt lên trán cô, đứng dậy duỗi thẳng người, lấy điện thoại nhắn tin cho Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng, báo cho họ biết là mình đã về tới nhà rồi. Chắc chắn đêm nay hai người họ vẫn chưa ngủ, cơ hội cuối cùng ở đấy, phải tranh thủ đi tán gái chứ.
Hơi thở của hai người như hòa nhịp, có thể cảm nhận được những rung động mạnh mẽ trong cơ thể đối phương. Rất lâu sau, đến khi gần như ngạt thở, hắn mới dừng lại, từ từ rời khỏi, nhìn cô đang hổn hển. An An nhìn thấy trong mắt mình gương mặt ngạc nhiên, có phần khó tin của Tiểu Vũ, chắc là vì sự chủ động này của cô.
An An mỉm cười, đôi môi khẽ động đậy: “Chào buổi sáng, Tiểu Vũ”, mặc dù giọng nói rất rõ ràng, nhưng vẫn khàn và yếu. Cả đêm lên cơn sốt, lúc này nhất định là cô đang rất mệt.
Đôi mắt Tiểu Vũ chuyển dần từ ngỡ ngàng sang vui mừng, An An cuối cùng cũng đã thật sự thuộc về hắn. Hai người không còn giống trước kia nữa, giờ phút này trong mắt cô chỉ có gương mặt của hắn.
, Vũ Minh cuối cùng cũng cười, bàn tayvuốt lên mặt cô.
“Tiểu Vũ, cuối cùng anh đã trở lại, vui quá”, âm thanh khàn đặc lộ rõ sự vui vẻ.
Nghe thấy giọng nói yếu ớt của An An, hắn mới giật mình nhớ ra cô vừa ốm dậy, việc quan trọng nhất lúc này là nghỉ ngơi cho thật khỏe. Hắn đưa tay lên trán, nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm, đầy yêu thương: “Giờ thấy trong người sao rồi? Còn đau đầu không?”.
An An cười khẽ lắc đầu, có người này ở bên cạnh, cô chẳng còn thấy cơn đau nào cả.
“Có phải còn thấy mỏi người lắm không, đêm qua em lên cơn sốt làm anh sợ chết luôn. Lại còn nói mơ nữa chứ.”
Hắn vừa nhắc đến cô mới cảm thấy toàn thân mỏi nhừ không còn chút sức lực nào, tất cả mềm nhũn ra. An An khẽ cười: “May mà còn có anh”, ánh mắt cô sáng lên đầy xúc động.
Hắn vui vẻ gõ gõ lên mũi cô: “Để anh đi lấy cái gì cho em ăn, cứ ngủ thêm chút nữa đi”, nói rồi đặt lên môi cô một nụ hôn, lúc này mới đứng dậy rời khỏi giường.
An An gối đầu lên tay nhìn theo bóng hắn ra khỏi phòng, trái tim cô tràn ngập ấm áp vì sự trở về của Tiểu Vũ. Những nỗi đau của ngày hôm qua đã bị phút giây hạnhphúc của hiện tại xóa mờ, chỉ cần có hắn, tất cả sẽ trở nên tươi đẹp.






Ăn Cháo
Tiểu Vũ mất gần một tiếng đồng hồ, vào đến phòng thì đã thấy An An chìm vào giấc ngủ rồi. Hắn không muốn phá vỡ giấc ngủ này, nhẹ nhàng bước đến ngồi xuống bên cạnh giường. Có điều cô cần được bổ sung thêm năng lượng, nếu để đói e rằng dễ bị đau dạ dày. Hắn khẽ cắn vào môi cô, thấy những nụ hôn dường như chẳng bao giờ là đủ cả.
An An hơi thấy đau tỉnh dậy, nhìn hắn đầy vui sướng. “Dậy thôi nào, cháo đã nấu xong rồi, ăn chút đi”, giọng Tiểu Vũ ấm áp gọi. Cô khẽ gật đầu, Tiểu Vũ chầm chậm giúp cô ngồi dậy, định bế cô ra ngoài ăn.
Bồng nhiên, An An nắm chặt lấy vạt áo hắn, Vũ Minh khó hiểu, thấy mặt cô dần đỏ lên, mắt cúi xuống liền chợt hiểu ra, cô đang xấu hổ, dưới áo sơ mi chẳng mặc gì cả. Hắn cười thầm, cái gì cũng đã nhìn thấy hết từ lâu rồi mà giờ còn xấu hổ. Nhưng không muốn làm khó, hắn đặt An An trở lại giường, đỡ cô dựa sát vào đầu giường rồi kéo chănche lên người, hôn lên môi cô: “Vậy mình ở đây ăn được rồi”, nói rồi quay người đi lấy cháo.
An An nhìn theo bóng hắn, trong lòng xao động, Tiểu Vũ chu đáo thế khiến cô không nói được lời nào.
Ảnh mắt hắn chứa đầy sự xúc động phức tạp, mong muốn lớn nhất trong đời Vũ Minh đã trở thành hiện thực, đột nhiên hắn cảm thấy có chút gì đó không thực. Hồi lâu sau mới nhìn cô, khẽ nói: “Anh muốn em đến đút cho anh”.
An An gật đầu: “Dĩ nhiên là tự tay em sẽ đút cho anh, nếu như anh bị bệnh”, rồi cười nhìn gương mặt đang ngây ra kia.
Hắn một tay cầm bát, một tay nắm chặt tay cô, bàn tay gầy guộc, trắng bệch, đột nhiên hắn đưa lên miệng cắn nhẹ vào ngón tay, ánh mắt vẫn nhìn cô không rời.
An An lặng người nhìn hắn, không phản ứng, nét mặt dần đỏ lên, cố giấu đi ánh mắt xấu hổ. Cuối cùng cũng hiểu ra hắn muốn đề cập đến điều gì.
Bầu không khí ấm áp bao trùm lên hai người, An An như nín thở, không dám mở miệng, hồi hộp nhìn hắn.
Tiểu Vũ nhìn người con gái trước mặt mình, đột nhiên cười, cốc vào đầu cô: “Ngốc nghếch, em còn đang ốm mà”. Lúc này An An mới thở phào thoải mái, xấu hổ cúi xuống, ai bảo hắn nói những lời đường mật thế chứ, hạicô, hại cô nghĩ là...
Nghe tiếng cười sảng khoái của Tiểu Vũ, An An thấy mình thật hồ đồ. Đáng ghét, dám trêu cô. Cô đấm vào ngực hắn, phụng phịu: “Đều do anh, dọa người ta!”.
Hắn cười túm lấy nắm đấm đó, áp lên tim mình, nghiêm túc nói: “Đó đúng là ý nghĩ của anh, chỉ là lúc này chưa được”. Bị ánh mắt đó hút hồn, trái tim cô chùng xuống, dịu dà